Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/583 lượt.

ời nhưng hai mắt đã ngấn lệ. “Bây giờ... em nào dám chê anh chứ! Anh không chê em... em đã cảm tạ trời đất lắm rồi!”
Ngày hôm sau, Chu Nhất Minh xin nghỉ làm, cùng Điền Tịnh đưa tôi đến viện kiểm tra. Tôi căng thẳng cực độ bước vào phòng khám, chân tay run rẩy, rất sợ nhận được kết quả không mong muốn ấy.
Sau khi kiểm tra cẩn thận xong, chờ đợi kết quả của bác sĩ như chờ đợi một bản tuyên án tử hình vậy. Rất may bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn, chỉ là u xơ lành tính nhưng vẫn có xác suất chuyển thành ung thư, vì vậy tốt nhất là nên phẫu thuật, cơ bản là để loại bỏ mối nguy hiểm tiềm ẩn, đương nhiên sau khi cắt bỏ vẫn phải tiến hành kiểm tra để có kết quả chính xác nhất là u lành hay u ác.
Thì ra chỉ là u xơ, không phải ung thư, nghĩ lại mấy hôm trước lo lắng, sợ hãi thấy thật buồn cười. Tôi suýt nữa đã tự hù dọa mình chết rồi.
Điền Tịnh cũng thở phào nhẹ nhõm: “Được rồi, được rồi, không có chuyện gì là tốt rồi. Mình đã nói là nên đi kiểm tra sớm rồi mà, có kết quả kiểm tra rõ ràng sẽ không phải tự hù dọa mình nữa.”
Chu Nhất Minh cũng mặt mày rạng rỡ. “Vấn đề nhỏ là tốt rồi nhưng vẫn phải làm phẫu thuật, em có cần nhập viện không?”
“Không cần, bác sĩ nói chỉ là tiểu phẫu nên có thể ngoại trú, phẫu thuật xong, nghỉ ngơi một lúc là có thể về nhà được, không phải lo.”
“Vậy bao giờ sẽ phẫu thuật?”
“Ngày kia.”
“Ngày kia, vậy anh xin nghỉ một ngày, đưa em đi rồi lại đón em về.”
Điền Tịnh nói: “Vậy có anh Chu Nhất Minh rồi thì em không đến nữa, gần đây công việc ở ngân hàng bận lắm, em cũng ngại xin nghỉ.”
“Được, có anh rồi, em bận thì cứ lo việc của em đi.”
Hôm phẫu thuật, tôi cũng rất căng thẳng. Lớn như này rồi nhưng chưa từng phẫu thuật bao giờ nên trong lòng không tránh khỏi lo sợ.
Chu Nhất Minh chạy ngược chạy xuôi giúp tôi làm thủ tục, còn ra sức hỏi bác sĩ xem phẫu thuật có đau không, có phức tạp, có nguy hiểm không. Vị bác sĩ tốt bụng đã bị anh ta hỏi đến phát phiền: “Tôi đã nói đó chỉ là tiểu phẫu thôi, không có gì, cậu cứ yên tâm đi.”
Phẫu thuật đúng là rất đơn giản, sau khi gây tê tại chỗ, cắt cái u xơ đó đi rồi khâu lại là xong.
Khi phẫu thuật tôi không hề có cảm giác gì, sau khi phẫu thuật xong cũng không cảm thấy đau lắm, chỉ nghỉ ngơi một lúc là có thể tự đi ra khỏi phòng phẫu thuật.
Chu Nhất Minh như trút được gánh nặng. “Quả nhiên chỉ là tiểu phẫu, em có thể tự đi ra được, không nói thì không nhận ra em vừa làm phẫu thuật xong.”
Nói thì nói vậy, chứ trên đường về nhà anh ta vẫn cẩn thận đỡ trước đỡ sau, cứ như tôi là một mặt hàng dễ vỡ vậy. Hôm sau anh ta cũng giúp tôi đi lấy kết quả xét nghiệm, kết quả là u lành khiến tôi thở phào nhẹ nhõm, cửa ải này coi như đã vượt qua!
Chu Nhất Minh cũng thở phào. “Bé bự, lần này suýt chút nữa bị em dọa chết rồi.”
Lần tiểu phẫu này, sau khi xong việc tôi mới kể lại qua loa cho bố tôi nghe. Ông nghe xong vẫn tỏ vẻ xúc động: “Nhố nhăng, phẫu thuật là chuyện lớn mà lại giấu giếm gia đình không nói.”
“Bố, chỉ là tiểu phẫu thôi mà, nửa tiếng là xong. Con nghĩ không cần để bố biết làm gì, bố biết lại đâm ra lo lắng.”
“Nói thế mà cũng nói được, tiểu phẫu thì cũng là phẫu thuật, bố và dì cũng phải đi cùng con đến bệnh viện. Con một mình im hơi lặng tiếng đi, nếu có chuyện gì xảy ra thì sao?”
“Bố, con có làm sao đâu. Với lại, không phải con đi một mình, hôm phẫu thuật Chu Nhất Minh đưa con đi.”
“Hả? Nhất Minh đưa con đi?” Nhìn mặt ông có vẻ nguôi giận. “Có nó đưa đi thì bố yên tâm rồi.”
Bố tôi rất thích Chu Nhất Minh, điều này thì tôi biết. Ông đã từng nói với tôi, nếu tôi mãi không tìm được bạn trai thích hợp thì yêu Chu Nhất Minh là được rồi. Lời của bố khi ấy tôi không cho là đúng, nhưng sau chuyện xảy ra lần này, tôi cũng có chút động lòng.
Tôi và Chu Nhất Minh từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, cá tính, sở thích của nhau đều rõ như trong lòng bàn tay. Ở bên anh ta chắc chắn sẽ hòa hợp hơn anh A, anh B xa lạ nào đó. Bình thường anh ta là một người tùy tiện, ăn nói chẳng đâu vào đâu nhưng đến giờ phút quan trọng thì lại là người đàn ông có thể dựa dẫm được. Giống như lúc tôi nghi ngờ mình bị ung thư, nếu là Phùng Trí Dũng thì chắc chắn anh ta đã cao chạy xa bay rồi, nhưng Chu Nhất Minh không cần nghĩ ngợi gì liền hứa hẹn: “Nếu thật sự em bị ung thư thì anh trai sẽ thỏa mãn tâm nguyện của em, sẽ ở bên em, yêu em, lấy em, cùng em sinh con, đẻ cái, em không chê anh trai thấp là được rồi.”
Trước đây tôi luôn nghĩ, một người đàn ông thấp bé không thể mang lại cho người khác cảm giác an toàn, không đủ để phó thác cả đời. Nhưng bây giờ tôi cảm thấy cao hay thấp không phải là vấn đề, những lúc quan trong mới có thể thấy được tấm chân tình.
Tôi bắt đầu suy nghĩ thật nghiêm túc, hay là tôi và Chu Nhất Minh thử... thử hẹn hò xem sao. Ít nhất trước khi tôi chưa gặp được ai tốt hơn thì có thể coi anh ta là một ứng cử viên không tồi.






Tôi bắt đầu chú ý đến Chu Nhất Minh nhưng không biết anh ta nghĩ gì, có muốn như vậy hay không. Mặc dù đ


XtGem Forum catalog