Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/587 lượt.
ình ái quá lận đận, long đong!
Bị kích động mạnh, hết giờ làm tôi không muốn về nhà, liền gọi Điền Tịnh cùng đi dạo phố. Trên phố đi bộ gặp Chu Nhất Minh đúng lúc tan làm, anh ta cũng không muốn về nhà nên đi cùng tôi, đi dạo một hồi thì rủ bọn tôi ăn đêm.
Khi ngồi ăn, Chu Nhất Minh mới nói không muốn về nhà là vì không muốn nghe bố mẹ lải nhải mãi. Thì ra hai cụ rất vừa ý cô y tá đó, nghĩ cô con dâu tương lai là y tá thì chuyện sau này hai người có ốm đau vặt vãnh sẽ dễ dàng được giải quyết. Nhưng Chu Nhất Minh từ chối, không muốn tiếp tục qua lại với cô ta, vì thế không tránh khỏi bị họ trách mắng.
“Mẹ anh lúc nào cũng nói cô y tá đó tốt, anh cũng không phủ nhận cô ấy tốt nhưng cô ấy quá kiệm lời. Mỗi lần gặp nhau, anh nói mười câu thì may ra cô ấy nói một, chán chết đi được! Hễ nghĩ đến chuyện anh sẽ phải sống với cô ấy cả đời lại thấy toát hết mồ hôi hột.”
Anh ta nói xong, chán nản làm một ngụm rượu.
Tôi chợt nghĩ đến anh chàng khôi ngô, tuấn tú nhưng ba hoa chích chòe mà dì tôi giới thiệu kia, liền gật đầu tán đồng: “Có một số người không phải là xấu nhưng thật sự không thể sống chung cả đời được. Bởi vì đó hoàn toàn không phải là người đi chung một con đường với mình.”
“Đúng thế, tìm đối tượng là tìm người có thể đi cùng mình trên một con đường. Phải hợp nhau về mọi mặt, nói chuyện phải hiểu nhau, chứ ông nói gà bà nói vịt thì còn gì là thú vị nữa.”
“Những người con trai em đi xem mặt cứ như từ sao Hỏa rơi xuống ấy, cơ bản không thể nói chuyện được.”
“Thì những cô gái anh xem mặt có khác gì, cứ như từ sao Kim đến vậy, quá tôn thờ tiền bạc, mở mồm ra là hỏi đã có nhà, có xe chưa.”
Tôi và Chu Nhất Minh vừa uống rượu vừa kêu ca, oán thán. Điền Tịnh ngồi bên nghe hai đứa tôi nói chuyện thì đột nhiên cười ha ha, nói: “Em thấy hai người rất hợp để đi chung một con đường, hay hai người thử hẹn hò xem sao!”
Cô ấy nói làm ngụm rượu trong miệng tôi phun hết ra ngoài. “Cậu nói cái gì, mình hẹn hò với anh ta? Cậu nói đùa đấy à?”
Chu Nhất Minh cũng lắc đầu quầy quậy. “Anh với Bé bự á? Sao thế được? Bọn anh đã quen nhau hơn hai mươi năm nay, nếu yêu thì đã yêu từ lâu rồi.”
“Ngày trước chưa yêu không có nghĩa là bây giờ không thể yêu, em thấy hai người về mọi mặt đều hợp nhau, rất hợp nhau. Thay việc đi chỗ này, chỗ khác xem mặt những người không thích hợp, chi bằng thử kết hợp với nhau xem.”
Tôi cười phá lên. “Cậu nói giống bố mình thế, ông cũng nói mình và Chu Nhất Minh rất hợp nhau. Có lần, khi mình về nhà phàn nàn không tìm được bạn trai, ông nói không tìm được ai thì tìm Chu Nhất Minh là được rồi.”
Chu Nhất Minh phản đối: “Hey, cái gì mà không tìm được ai thì tìm Chu Nhất Minh là được rồi? Anh trai có phải là phế phẩm đâu.”
Tôi đập bàn. “Anh nói ai là phế phẩm? Không muốn sống nữa chắc?”
Anh ta giơ tay lên đầu hàng. “Đấy, Điền Tịnh, em xem xem, anh trai có dám cần cô ấy không chứ? Em cho anh mượn gan báo rồi hãy nói.”
Điền Tịnh cười ha ha. “Gan báo thì em không làm được nhưng gan to thì có thể làm cho anh một lá. Người ta thường nói to gan mật lớn mà, gan to vừa dễ dùng vừa có lợi ích kinh tế. Anh có cần không?”
Câu chuyện cười cười nói nói một hồi rồi cũng qua đi, tôi không để tâm đến nữa, tin là Chu Nhất Minh cũng chẳng để tâm. Tôi và anh ta quen biết nhau lâu như vậy rồi, luôn là bạn bè thân thiết, bất luận là tôi hay anh ta cũng không bao giờ nghĩ tới chuyện này, trước đây không, hiện tại không, tương lai tôi nghĩ cũng sẽ không bao giờ xảy ra.
3.
Thời gian cứ thế trôi đi, đã vào giữa xuân, ánh mặt trời ngày càng lung linh, tươi sáng, những hàng cây xanh mát như tranh vẽ, những cánh hoa tươi rực rỡ sắc màu, cảnh sắc nơi nơi say đắm lòng người. Nhưng tâm trạng tôi lại vô cùng chán nản bởi sức khỏe có chút vấn đề.
Hai hôm trước, khi đang tắm tôi vô tình sờ thấy một khối u nhỏ ở ngực, lúc chat với Điền Tịnh trên QQ, cô ấy lập tức giục tôi đi kiểm tra xem sao.
“Ở vú xuất hiện u thì nhất định phải đi kiểm tra, cậu phải biết ung thư vú là tay đao phủ nguy hiểm nhất đối với chị em phụ nữ.”
Nghe cô ấy nói như vậy, tôi liền lên mạng tìm hiểu. Những thông tin về bệnh ung thư vú khiến tôi phát hoảng, bởi vì xem ngang ngó dọc cũng đều cảm thấy các triệu chứng của mình giống hệt như thế. Không kiềm chế được tôi nghĩ đến giả thiết bi quan nhất: Liệu tôi có bị ung thư vú không?
Giả định đó đã dọa tôi chết khiếp. Trong ý niệm của tôi, những người phát hiện ra mình có khối u ở vú chỉ cần đi kiểm tra thì trong mười người, có đến tám, chín người bị ung thư, chẳng còn sống được bao lâu nữa. Nếu phát hiện sớm thì cũng phải cắt đi mới có thể bảo toàn tính mạng.
Mẹ của Đới Thời Phi cũng thế. Tôi vẫn còn trẻ thế này, không có ngực có được coi là con gái nữa không? Sau này còn có thể lấy chồng được sao? Chi bằng chết đi cho xong.
Càng nghĩ càng thấy khủng hoảng tinh thần, tôi không có dũng khí đi bệnh viện kiểm tra. Nếu đúng là bị ung thư vú thật thì bất luận kiểm tra sớm hay muộn đối với tôi cũng thế thôi, đều ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống. Tốt hơn h