Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134588
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/588 lượt.
ết cứ mặc kệ nó, giả ngây giả ngô mà sống tiếp, được ngày nào hay ngày ấy.
Nhưng giả làm đà điểu tự lừa dối mình cũng không khiến cho cuộc sống của tôi dễ chịu hơn, hễ nghĩ đến chuyện mình có khả năng bị ung thư vú, tôi lại thấy tuyệt vọng cực độ, hay nghĩ ngợi linh tinh: Tôi còn sống được bao lâu nữa? Có phải sắp chết rồi không? Thật không đáng chút nào! Còn chưa sống được nửa đời người, còn chưa kịp yêu đương, kết hôn và sinh con, cứ thế ra đi thật không cam tâm!
Bố tôi thấy tôi cứ lạ lạ, bèn hỏi: “Hồi này con sao vậy? Lúc nào mặt mày cũng ủ ê, hồn bay phách lạc thế?”
Tôi không dám nói sự thật với bố, ông bị bệnh cao huyết áp, không chịu được kích động. Một mình tôi chịu đựng là được rồi, không để ông bị ốm thêm nữa, tôi cố nặn ra một nụ cười. “Không có gì, con gái nhiều tuổi chưa kết hôn thì không tránh khỏi có chút thương tiếc tuổi xuân ấy mà.”
Bố tôi tin là thật, không hỏi han gì nữa. Nhưng Điền Tịnh lại muốn biết rõ ngọn ngành, gọi điện hỏi tôi đã đi kiểm tra chưa, tôi nói thật là không dám đi.
“Không dám đi thì không đi à? Không kiểm tra cho rõ ràng thì cậu nghĩ mình sẽ yên lòng chắc? Đừng sợ, ngày mai mình sẽ xin nghỉ làm một ngày, đưa cậu đi bệnh viện khám, có thể chỉ là vấn đề nhỏ thôi. Cậu đừng nghĩ ngợi lung tung, tối ngủ sớm một chút, mai còn dậy đi kiểm tra.”
Nhưng làm sao tôi chợp mắt được! Nửa đêm còn dậy vào mạng xem phim hài, xem hết bộ này đến bộ khác nhưng tôi có cười được đâu.
Trên QQ, Chu Nhất Minh gửi cho tôi một tin nhắn: “Này, sao hôm nay em ngủ muộn thế? Em không ngủ sớm để giữ gìn nhan sắc à?”
Bình thường tôi không bao giờ thức khuya bởi vì thức đêm rất có hại cho sức khỏe và da dẻ, muộn nhất là mười một giờ tôi đã lên giường đi ngủ rồi. Hôm nay không giống như bình thường, anh ta thắc mắc là phải.
Lúc này tôi chẳng có tâm trạng đâu mà để ý đến anh ta, anh ta lại nhanh chóng gửi một tin nhắn nữa: “Đêm dài đằng đẵng, không có tâm trạng để ngủ! Anh tưởng chỉ mỗi mình anh không ngủ được, hóa ra Phiên Phi cô nương cũng thế!”
Tin nhắn đó kèm theo một biểu tượng mặt cười. Tôi cười khổ, lúc này còn tâm trạng đâu mà nhăn nhăn nhở nhở với anh ta nữa, cho dù là Châu Tinh Trì[1'> đứng ngay trước mặt pha trò tôi cũng không thể cười nổi.
[1'> Đạo diễn, diễn viên hài Hồng Kông, được đánh giá là diễn viên hài xuất sắc nhất của điện ảnh châu Á với biệt danh Vua hài.
“Tâm trạng không tốt, không muốn nói nhiều với anh, kiếm chỗ khác vui vẻ mà chơi!”
“Cái gì mà tâm trạng không tốt? Vẫn nghĩ ngợi chuyện chưa tìm được bạn trai à? Đừng lo lắng quá, có lo cũng vô ích, chuyện này không vội được đâu, em xem anh trai chẳng có gì phải lo lắng cả, vẫn ăn uống, ngủ nghê, vui vẻ như thường.”
“Đương nhiên anh không vội rồi, anh vẫn còn nhiều thời gian, còn em sợ là không còn bao nhiêu thời gian nữa.”
“Em gái ơi, có gì mà không còn thời gian chứ? Em còn sinh sau anh trai ba tháng cơ đấy... Đợi, đợi đã, Yên Phiên Phi, không phải là em đang có chuyện gì đấy chứ?”
Đừng thấy tên tiểu tử này không thi được đại học mà nghĩ anh ta ngốc nhé, khôn phết đấy! Tôi cũng chẳng giấu anh ta. “Chu Nhất Minh, có khả năng em bị ung thư.”
Chu Nhất Minh không trả lời qua QQ nữa mà lập tức gọi điện. Tôi vừa nhấc máy đã nghe thấy anh ta la lên: “Sao lại là có khả năng? Rốt cuộc là có hay không? Em đã đi viện kiểm tra chưa? Rốt cuộc là bị bệnh gì?”
Tôi không tiện nói cho anh ta nghe là bệnh gì. Nói mình bị ung thư vú với một người con trai, tôi thật sự không thể mở miệng được, cho dù hai chúng tôi đã quen biết nhau hơn hai mươi năm nhưng những chỗ thầm kín trên cơ thể con gái dù sao vẫn là những chỗ thầm kín, tôi chỉ có thể nói chung chung là phát hiện thấy trên người có khối u.
Có lẽ anh ta cũng hiểu ra nên không hỏi rõ là u ở đâu, kiên quyết nói giống hệt Điền Tịnh: “Em ngốc thế! Sao còn chần chừ không đi kiểm tra? Ngày mai kiểm tra luôn đi, dù kết quả thế nào cũng còn hơn là ở nhà lo lắng, đoán già đoán non.”
Tôi thở dài thườn thượt. “Bọn anh không phải là em, không hiểu em lo sợ thế nào đâu. Nếu kiểm tra ra đúng là bị ung thư... vú thật thì làm thế nào?”
“Em sợ cái gì, ung thư có rất nhiều loại, một số bệnh ung thư nếu phát hiện sớm sẽ chữa khỏi, không nguy hiểm đến tính mạng đâu.”
“Nếu là giai đoạn cuối rồi thì sao? Như vậy nhất định sẽ chết. Anh Chu Nhất Minh, em nói thật nhé, mặc dù trước đây em đã từng nói sống không có ý nghĩa gì thì chết đi còn hơn nhưng chỉ là nói vui thôi. Em chưa muốn chết, năm nay em mới hai mươi sáu tuổi, em còn chưa kịp một lần yêu đương tử tế, còn chưa kịp lấy chồng, sinh con. Nếu bây giờ ông trời muốn bắt em đi, em thật sự không cam tâm!”
Chu Nhất Minh nói không chút do dự: “A Phi, em yên tâm, ngày mai đi kiểm tra, nếu thật sự em bị ung thư thì anh trai sẽ thỏa mãn tâm nguyện của em, sẽ ở bên em, yêu em, lấy em, cùng em sinh con, đẻ cái, em không chê anh trai thấp là được rồi.”
Chu Nhất Minh nói giọng đầy khí phách, cho dù anh ta nói để an ủi tôi hay nhất thời nghĩa khí dâng cao thì tôi cũng rất cảm động.
Khóe miệng muốn nở nụ cư