The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/573 lượt.

đã từng đạp xe đến chỗ này chơi, buổi tối ngắm sao cũng rất tuyệt, sao nhìn rất rõ và sáng. Bọn mình ngắm cảnh hoàng hôn trước, sau đó anh sẽ đưa em đến quán Nồi đất gần đây ăn cơm, ăn xong lại quay về đây ngắm sao. Thấy thế nào?”
Nghe có vẻ không tồi, tôi đương nhiên không phản đối. Kế hoạch thì hay đấy nhưng làm sao có thể thực hiện được! Ngắm cảnh hoàng hôn xong, tôi và Chu Nhất Minh chuẩn bị quay ra xe thì anh ta tìm mãi không thấy chìa khóa đâu. Sau khi lục lọi khắp túi quần, túi áo không thấy, anh ta mới vỗ một cái rõ mạnh vào đầu, nói: “Thôi chết, chìa khóa để ở trong xe mất rồi.”
Tôi nghe thấy thế suýt ngất. “Cái gì? Sao anh lại bất cẩn thế?”
Chìa khóa để ở trong xe, người không vào được, càng không có cách nào lái xe, đành phải gọi điện tìm công ty mở khóa, nhờ bọn họ nhanh chóng phái người đến giúp. Hai đứa tôi lòng nóng như lửa đốt, còn người ta lại thong thả, ung dung: “Những người có thể điều được đều điều đi cả rồi. Hơn nữa bây giờ là giờ ăn cơm, trong một thời gian ngắn không thể đến kịp. Các bạn kiên nhẫn đợi một chút nhé, hễ có người là chúng tôi sẽ điều đến ngay.”
Thê thảm quá, vốn định chạy tới đây để tìm cảm giác lãng mạn, kết quả lại phải chịu khổ thế này! Đợi rồi lại đợi, đợi đến lúc trời tối đen như mực vẫn không có ai đến giúp chúng tôi mở khóa.
Mùa hè trên núi, trời vừa tối muỗi đã bay ra chi chít, đáng thương cho kẻ trắng nõn trắng nà như tôi chính là đối tượng mà chúng thèm nhỏ dãi. Không biết bao nhiêu con muỗi vo ve làm phiền tôi không yên, tôi nghi là bọn chúng hô hoán anh em, bạn bè đến làm một bữa liên hoan trên người tôi. Cho dù hai tay không ngừng khua khoắng, đánh đập, tôi vẫn bị chúng bu lấy, tay chân chỗ nào cũng chi chít mẩn đỏ. Chu Nhất Minh đứng bên cạnh lại chẳng bị sao, bọn muỗi không có chút hứng thú nào với anh ta.
Tôi tức gần chết. “Chu Nhất Minh, có phải anh cố tình đưa em đến đây cho muỗi đốt chết không hả?”
Anh ta làm vẻ mặt vô tội. “Không phải, thực sự anh biết trên núi nhiều muỗi nên đã đặc biệt chuẩn bị một chai tinh dầu. Nhưng... lại để trong xe mất rồi.”
Đến tận gần bảy rưỡi công ty mở khóa mới gọi điện nói đã phái người đi rồi, có điều chỗ đó anh ta chưa đến bao giờ nên có thể sẽ mất nhiều thời gian để tìm đường.
Chẳng còn cách nào, tôi đành tiếp tục để muỗi xơi tái thôi. Bọn chúng được một bữa no nê, còn tôi thì chết đói. Vì muốn giảm béo nên bữa trưa tôi chỉ ăn một chút canh, sớm đã tiêu hóa hết rồi, giờ bữa tối vẫn chưa được nạp vào, cái dạ dày cứ kêu ùng ục đòi nạp năng lượng. Không phải tôi không cho nó ăn, mà ở đây kiếm đâu ra đồ ăn chứ?
Chu Nhất Minh cũng nghe thấy bụng tôi réo ùng ục, ra sức xin lỗi: “Em đói rồi phải không? Cố chịu một lát nhé, đợi mở được khóa anh trai sẽ lập tức đưa em đi ăn.”
Ông trời ơi, tôi phải chịu cả hai nỗi khổ thế này! Người thì đầy thương tích, bụng thì đói gần chết. Ngồi đợi tưởng chừng như dài hàng thế kỷ, cuối cùng người của công ty mở khóa cũng từ từ lái xe đến. Sau khi kiểm tra chứng minh thư, thẻ công tác và các giấy tờ có liên quan khác, bọn họ mở khóa và nhận năm mươi tệ rồi đi thẳng.
Chu Nhất Minh vội vàng lấy chai tinh dầu ở sau xe ra đưa cho tôi bôi, tôi vừa bôi vừa giục anh ta mau mau lái xe đi. “Em đói sắp chết rồi, em muốn ăn cơm!”
“Anh đưa em đi ngay đây, quán Nồi đất đó có món gà hầm nồi đất rất ngon, đảm bảo em ăn vào sẽ hết lời ca ngợi cho mà xem.”
“Thế còn đợi gì nữa, mau lái xe đi! Em đang đói đến mức có thể nuốt một con bò rồi đây này.”
Vào đến quán, Chu Nhất Minh vội vàng gọi món. Các món ăn vừa đặt lên bàn, tôi đã cắm mặt cắm mũi vào ăn, gần một ngày chưa ăn gì, giờ thực sự quá đói rồi. Sau một bữa thịnh soạn ở nhà hàng Nồi đất, bụng tôi căng tròn như quả bóng. Tôi vẫn còn thèm thuồng muốn chén thêm hai que kem nữa. Kem trên tay, bên trái một miếng, bên phải một miếng, luân phiên gặm. Hôm nay dù sao cũng đã ăn nhiều rồi, ăn thêm một chút cũng chẳng sao, từ sau hôm giảm béo đến giờ, lâu lắm rồi tôi chưa được ăn kem, thèm không chịu nổi.
Ăn uống no nê xong, chúng tôi quay về thành phố. Trên đường tôi đột nhiên cảm thấy đau bụng, càng lúc càng đau, rồi đau quằn quại, mồ hôi vã ra như tắm. Chu Nhất Minh hơi hoảng. “Sao thế? Có phải em lại bị đau bụng sinh lý không?”
“Không phải, vừa mới đau thôi. Ai da, sao lại đau thế này?”
Thấy tôi đau đến mức không chịu được, Chu Nhất Minh vội vàng lái xe đến bệnh viện. Nửa đường tôi còn bị nôn nữa, bữa ăn vừa nãy coi như đi tong, những thứ ở trong dạ dày nôn ra bằng sạch. Khi đến bệnh viện, do vừa đau bụng vừa bị nôn nên người tôi nhũn như con chi chi, không còn chút sức lực. Chu Nhất Minh vội vàng cõng tôi vào phòng cấp cứu, mệt quá thở hồng hộc.
Bác sĩ chẩn đoán: “Viêm dạ dày cấp. Vừa ăn quá nhiều phải không?”
Tôi uể oải gật đầu một cách thảm hại, Chu Nhất Minh đứng bên cạnh ngập ngừng nói thêm: “Là vì... bữa tối không kịp ăn đúng giờ, cô ấy đói quá nên đã ăn vội, ăn nhiều hơn một chút.”
Bác sĩ khuyên nhủ: “Càng đói thì càng không được ăn nhiều, ăn nhanh. Sao những kiến thức thông thường như thế mà