The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/575 lượt.

iết đến bao giờ mới thích ứng được với vai trò mới đây?
Vấn đề của tôi chỉ có thể tìm Điền Tịnh nhờ giúp đỡ. Cô ấy nghĩ nát óc cuối cùng đưa ra một chủ ý, bảo chúng tôi phải nhanh chóng có những đụng chạm về thể xác. Nam nữ yêu nhau, nếu có những cử chỉ ôm hôn thân mật thì tự nhiên sẽ có cảm giác khác biệt.
Cùng Chu Nhất Minh ôm hôn thắm thiết? Tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để có thể làm được việc này. Đặc biệt lại là cố tình làm chuyện đó thì tôi càng thấy lúng túng, không cần nghĩ nhiều liền từ chối thẳng thừng.
Tôi không nghĩ được cách nào tốt hơn thì Chu Nhất Minh lại nghĩ ra một ý tưởng mới. Anh ta gọi cho tôi: “Bạn gái, tối nay đi xem phim nhé! Anh đã đặt chỗ ở phòng chiếu phim dành cho các cặp đôi rồi, chẳng phải chúng ta cần nuôi dưỡng tình cảm sao?”
Đó là một ý tưởng hay! Nói tóm lại, tất cả những nơi có liên quan đến hai người yêu nhau thì chúng tôi đều nên đi, không sợ không cảm hóa được bầu không khí đó!
Rạp chiếu phim hai đứa đã đi không biết bao nhiêu lần nhưng phòng dành riêng cho các cặp đôi thì đây là lần đầu tiên ghé qua. Chỗ ngồi trong phòng rất rộng, chiếc sofa có thể ngồi vừa ba người, hai người ngồi cứ thấy trống trống. Phải trái trước sau đều là những cặp đôi vô cùng thân mật, đầu sát đầu, vai kề vai, ngồi ôm nhau. Dường như chỉ có mỗi tôi và Chu Nhất Minh ngồi ngay ngắn xem phim, tôi không dựa vào anh ta, anh ta cũng chẳng ôm tôi, chúng tôi mười ngón tay dính đầy dầu mỡ cầm cổ vịt gặm, tận hưởng mùi vị thơm ngon của nó. Hai đứa vừa xem phim vừa gặm cổ vịt, một đôi ở hàng ghế trước lại vừa xem phim vừa “gặm” má nhau, “gặm” còn nồng nhiệt hơn cả chúng tôi.
Trong phòng chiếu phim tối thui vốn không nhìn thấy gì, chỉ là bọn họ càng “gặm” càng hăng hái, đến mức phát ra tiếng khiến tôi vừa xem phim vừa tò mò nhìn. Thầm nghĩ đôi này cũng thật là... dù gì cũng là chốn công cộng, đèn có tối đến mấy nhưng âm thanh phát ra như thế, người khác không chú ý mới lạ!
Chu Nhất Minh cũng nghểnh cổ ngó mấy lần rồi quay sang thì thầm với tôi: “Nhìn hai đứa kia trẻ quá, chắc nhiều nhất cũng chỉ mười bảy, mười tám thôi.”
Là giáo viên, lại là giáo viên mầm non, tôi không thở dài ngán ngẩm cái thói đời này cũng không được.
Phim chiếu được một nửa thì cổ vịt đã gặm hết, nước ô mai cũng uống cạn, tôi bảo Chu Nhất Minh ra ngoài mua thêm cốc nữa. Anh ta vừa đứng lên đã vội vàng ngồi xuống, thở hổn hển.
Tôi thấy thế thì lấy làm ngạc nhiên, hỏi nhỏ: “Sao lại ngồi xuống?”
Anh ta chỉ chỉ tay về phía trước, ghé sát tai tôi thì thầm: “Cúc áo của cô bé ngồi phía trước mở hết ra rồi, anh trai vừa đứng lên đã nhìn thấy bộ ngực trắng nõn nà.”
Cái gì? Còn có chuyện đó nữa à? Tôi cũng thử đứng dậy ngó một cái, quả nhiên, áo của cô gái đã mở ra để cho bàn tay của người con trai kia mặc sức vuốt ve. Trời ạ! Thói đời gì thế không biết! Nếu là con tôi thì tôi sẽ lôi ra đánh chết thôi!
Nội dung bộ phim này thế nào tôi hoàn toàn không ấn tượng, mà ấn tượng sâu đậm nhất là những cử chỉ thân mật thái quá không chút kiêng kỵ trong phòng chiếu phim của đôi tình nhân thiếu niên kia. Chu Nhất Minh cũng có vẻ bị kích động mạnh, sau khi ra khỏi rạp chiếu phim cứ thở dài thườn thượt. “Trẻ con bây giờ khác thật đấy! Anh trai lớn thế này cũng chỉ nhìn thấy ngực con gái trên phim ảnh, thế mà cái thằng bé ấy mới vài tuổi ranh đã tận tay sờ vào rồi.”
“Anh chưa từng nhìn thấy? Nhậm Giai, Tiêu Tương Tương, Đinh Man, ba cô ấy vẫn chưa cho anh mở mang kiến thức à?”
“Chưa, Nhậm Giai chỉ cho anh cầm tay, Tiêu Tương Tương thì còn cho anh kiss, chứ Đinh Man ngay cả chạm vào người cũng không được ấy chứ. Khi làm bạn trai của cô ta thì đúng lúc thời tiết càng ngày càng lạnh, quần áo khoác lên người cả đống, ngay cả đường cong trên cơ thể còn không được nhìn thấy. Anh trai tốn với cô ta nhiều nhất đấy, cuối cùng lại bị cô ta đá chỉ vì lý do lùn. Mẹ kiếp, đúng là xui xẻo!”
Chu Nhất Minh bắt đầu oán thán, tôi không nhịn được cười. “Anh Nhất Minh, em thông cảm sâu sắc với nỗi bất hạnh của anh!”
Anh ta cười đùa cợt nhả. “Bé bự, không nên đồng cảm bằng chót lưỡi đầu môi như thế, phải thực tế một chút. Ví dụ như một nụ hôn, một cái ôm đều có thể an ủi tâm hồn đang bị tổn thương của anh trai.”
Câu nói của anh ta chỉ là nói đùa, cùng lắm cũng chỉ nửa đùa nửa thật nhưng sau khi nghe xong, tôi lại tiến lại gần, hôn lên má anh ta một cái rõ kêu. Không vì cái gì khác, chỉ vì Điền Tịnh nói nếu yêu nhau, chỉ cần có những hành động ôm hôn gần gũi thì sẽ có cảm giác khác ngay. Tôi muốn thử xem sao.
Chắc không thể ngờ tôi lại có hành động thân mật như thế với mình nên Chu Nhất Minh ngây ra một lúc mới phản ứng lại: “Vừa rồi em hôn anh?”
Hơi ấm trên má anh ta vẫn phảng phất trên môi tôi, cảm giác đó rất tuyệt. “Ừm, anh muốn em hôn mà!”
“Em chuyển sang nghe lời từ bao giờ thế? Vậy hôn lại đi, lần này đừng hôn má, hôn môi ấy!”
Chu Nhất Minh với bộ dạng được đằng chân lân đằng đầu, tôi cố ý tỏ ra nghiêm túc: “Anh nghĩ hay nhỉ? Không làm!”
“Cũng đúng, việc này một mình em không thể làm được. Anh trai sẽ chủ