Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/566 lượt.
cũng không biết?” Nói xong, bác sĩ cẩn thận kê đơn thuốc rồi đưa cho Chu Nhất Minh. “Đi thanh toán rồi lấy thuốc, sau đó vào phòng tiêm để tiêm.”
Vừa nghe nói đến tiêm tôi đã chết khiếp. “Tôi không tiêm đâu, tôi sợ nhất là tiêm! Bác sĩ ơi, tôi uống thuốc thôi có được không?”
Bác sĩ nói: “Không được, vừa phải uống thuốc vừa phải tiêm.”
Trong phòng tiêm, khi cô y tá đang cẩn thận tìm ven để tiêm, tôi vẫn lo lắng hỏi: “Cô y tá ơi, tiêm có đau không?”
Cô y tá trẻ nói vẻ khiêm tốn: “Tôi vừa mới vào viện thực tập, có thể tiêm sẽ hơi đau. Nhưng cũng nhanh thôi, chị cố chịu một chút nhé!”
Tôi vừa nghe nói thế liền vội vàng phản đối: “Không được, tôi không muốn cô tiêm, thay người, thay người!”
Tôi quay đầu lại nhìn một lượt các y tá khác trong phòng tiêm, cuối cùng chọn ra một cô y tá trung tuổi đến tiêm cho mình. Tôi nghĩ càng từng trải thì càng có kinh nghiệm, cô ấy tiêm chắc sẽ đỡ đau hơn mấy cô y tá trẻ. Ai ngờ cô ấy vừa đâm kim tiêm xuống, tôi đã lập tức gào lên: “A... a...”
Cô y tá trung tuổi đó tiêm cho tôi xong thì từ tốn nói: “Tôi làm y tá bao nhiêu năm nay nhưng tiêm không phải là sở trường của tôi, có điều cô đã chọn thì tôi không còn cách nào khác.”
Cô y tá đó đã đi lâu rồi mà tôi vẫn thấy tức anh ách: “Đúng là bị lừa, cái cô y tá đó toi công bao nhiêu năm làm y tá, tiêm mà cứ như đâm người ta, đau chết đi được!”
Chu Nhất Minh còn cười trêu tôi: “Tiêm chứ có phải giết em đâu, em hét to như thế, ai không biết cứ tưởng xảy ra án mạng rồi. Em cũng thật là, bình thường gan lớn lắm cơ mà! Sao lại sợ chiếc kim nhỏ xíu như thế?”
“Thì có sao, minh tinh màn bạc nổi tiếng Thành Long, được công nhận là nhân vật anh hùng, đóng phim hành động không cần phải có người đóng thế, tưởng như chơi đùa với tính mạng, vậy mà vẫn sợ tiêm.”
“Được rồi, được rồi, em có lý.”
“Đương nhiên em có lý rồi. Chu Nhất Minh, anh còn dám nói nữa! Hôm nay vì anh mà em phải vào bệnh viện đấy. Đều tại anh hại em!”
“Đúng đúng đúng, đều tại anh hại em, anh trai xin lỗi em, được chưa?”
Chu Nhất Minh không tranh cãi với tôi nữa, tôi cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà đấu khẩu, tối nay tôi đã đủ thê thảm lắm rồi, toàn thân mệt mỏi rã rời, tiêm xong mệt chỉ muốn ngủ. Trong phòng tiêm có hai hàng ghế và bốn chiếc giường, dựa vào mức độ bệnh nhân nặng nhẹ để truyền dịch. Bốn chiếc giường đều đã có người chiếm, tôi không có giường để ngủ, chỉ có thể dựa vào vai Chu Nhất Minh ngủ một giấc. Đến tận khi truyền hết hai chai nước, anh ta mới gọi tôi dậy: “Công chúa ngủ ơi, mau dậy đi, vai của bổn công tử bị em dựa tê hết cả rồi.”
Chu Nhất Minh đưa tôi về đến nhà thì đã là mười một giờ đêm. Buổi chiều tan làm, trong đầu tôi còn hiện lên cảnh tượng lãng mạn của buổi hẹn hò. Kết quả, buổi hẹn này lại khiến tôi thê thảm cực độ. Người chi chít vết muỗi đốt, lại còn phải mang về nhà một túi thuốc bác sĩ kê nữa, chẳng khác gì thương binh được đưa ra khỏi chiến trường.
Chu Nhất Minh tỏ ra rất xin lỗi và hứa sẽ đền cho tôi vào một ngày khác.
Nhờ phúc của Chu Nhất Minh mà tôi được nghỉ hai ngày ở nhà dưỡng bệnh. Hai hôm nay, để chăm sóc cho cái dạ dày đáng thương của mình, tôi chỉ được ăn những thức ăn lỏng, dễ tiêu. Vì thế dì Thạch ngày ngày nấu cháo trắng cho tôi, chẳng có mùi vị gì, tôi nhăn nhó mặt mày cố húp.
Chu Nhất Minh đi làm vẫn tranh thủ thời gian gọi điện hỏi thăm tôi: “Yên đại tiểu thư, dạ dày có dễ chịu hơn chút nào không?”
Tôi thở dài, nói: “Bị bệnh gì không bị lại bị đau dạ dày, ngày nào cũng phải ăn cháo. Ăn đến mức em sắp chết đói rồi đây này.”
“Sao thế được? Có cháo rồi, không chết đói được đâu.”
“Cháo trắng đó thì có tác dụng gì! Loãng không khác gì nước, Trư Bát Giới mà ăn như thế cũng sẽ gầy như Bạch Cốt Tinh thôi.”
Lang thang trên phố một hồi, tôi mua bao nhiêu thứ. Ở cửa hàng trang sức, tôi mua một đôi kẹp tóc pha lê rất đẹp. Trong cửa hàng mỹ phẩm, tôi mua một lọ kem chống nắng. Vào cửa hàng đồ gia dụng, tôi mua một khung ảnh rất sang trọng... Ghé qua cửa hàng tranh thêu chữ thập, bị mấy cô nhân viên tán hươu tán vượn, bùi tai tôi lại mua một bức. Trước đây tôi chỉ dùng kim để đơm cúc áo, vậy mà bây giờ còn định thêu cả hoa nữa. Sau khi thanh toán bằng thẻ xong, Chu Nhất Minh nói, chắc chắn bức tranh thêu chữ thập này tôi không vứt bỏ thì cũng đem cho thôi.
Đi qua một cửa hàng bán phụ kiện thời trang, tôi nhìn thấy trên tấm kính bên đường treo các loại móc treo điện thoại rất đẹp, chợt nhớ ra móc treo điện thoại của mình đã bị hỏng, định vào trong mua một cái thì Chu Nhất Minh nói: “Vừa vặn hai hôm trước móc treo điện thoại của anh bị hỏng, anh trai cũng muốn mua một cái.”
Chúng tôi cùng vào trong chọn, lúc đầu ai chọn của người ấy, về sau chủ cửa hàng đi ra nhiệt tình giới thiệu: “Các bạn qua đây xem đi, bên này đều là những mẫu móc treo điện thoại đôi mới nhất đấy, rất hợp với những cặp tình nhân trẻ như hai bạn.”
Cặp tình nhân trẻ... Tôi và Chu Nhất Minh đưa mắt nhìn nhau, phải rồi, bây giờ chúng tôi