Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/565 lượt.
đang yêu nhau mà, sao có thể mặc ai người ấy mua chứ? Thế là anh ta lập tức kéo tôi qua bên đó xem, cười hì hì nói: “Đi thôi, bạn gái của anh, chúng ta chọn một đôi móc treo tình nhân nào!”
Có rất nhiều loại móc treo điện thoại đôi, dễ thương có, hài hước có, ấm áp có, lãng mạn có... nhìn hoa cả mắt, không biết đường nào mà chọn. Lúc đầu tôi thích một đôi móc treo thiên thần màu trắng nhưng Chu Nhất Minh phản đối: “Cái này trông nữ tính quá, anh trai dùng người ta sẽ cười chết mất.”
Anh ta thích cặp móc treo hình Sói xám và Sói đỏ giống nhân vật trong phim hoạt hình hơn.
“Em đã bao giờ xem bộ phim hoạt hình này chưa? Cặp vợ chồng Sói xám và Sói đỏ này rất vui vẻ. Ông chồng Sói xám rất sợ vợ, Sói đỏ động một tí là cầm chảo đánh chồng, giống y như em đánh anh trai ấy.”
Tôi chưa từng xem bộ phim hoạt hình Cừu vui vẻ và Sói xám này, chỉ nghe qua thôi. Trong nhà không có trẻ con, bình thường không bao giờ bật kênh dành cho thiếu nhi. Không như Chu Nhất Minh, suốt ngày đến nhà chị họ chơi, đùa với hai cô cháu gái, cùng chúng xem phim hoạt hình, đưa chúng đi mua truyện tranh và các đồ chơi liên quan.
Đã không chọn được cái nào ưng hơn thì mua cặp móc treo Chu Nhất Minh thích vậy, hơn nữa cặp sói này càng nhìn càng đáng yêu. Sau khi thanh toán xong, chúng tôi mỗi người cầm một con, đang định lấy điện thoại ra đeo vào thì chủ cửa hàng lại nhiệt tình nói: “Hai bạn nên đưa móc treo của mình cho người kia.”
Được gợi ý, thế là chúng tôi trao đổi móc treo điện thoại cho nhau. Chu Nhất Minh hết nhìn điện thoại của anh ta lại nhìn sang điện thoại của tôi, cặp móc đôi này đã minh chứng hai chủ nhân của chúng là một cặp. Anh ta vỗ nhẹ vào vai tôi, cười nói: “Bạn gái ơi, bây giờ cũng hơi có cảm giác em là bạn gái của anh rồi. Có vật chứng rồi nhé!”
Đeo cặp móc treo điện thoại tình nhân này vào đã thực sự khiến chúng tôi nhận thức rõ hơn mối quan hệ của hai người là mối quan hệ yêu đương chứ không phải bạn bè nữa. Tôi định nhân cơ hội này thử làm nũng trước mặt Chu Nhất Minh, thế là vừa tiếp tục dạo phố vừa ngầm chuẩn bị tinh thần. Sau khi đã sẵn sàng và đợi đến thời cơ chín muồi, tôi liền quay sang Chu Nhất Minh, dùng những lời lẽ ấm áp, dịu dàng nhất nói với anh ta: “Chu Nhất Minh, người ta đi mệt quá, mệt quá rồi đây này!”
Tôi làm nũng, anh ta tỏ ra vô cùng ngạc nhiên: “Em... Sao em lại nói như thế?”
“Em nói thế thì có vấn đề gì?”
“Đương nhiên là có vấn đề rồi, với tính cách của em, em sẽ nói: “Chu Nhất Minh, em đi mệt gần chết rồi đây này” mới đúng chứ! Sao lại học theo mấy cái bộ phim Đài Loan nói ỏn à ỏn ẻn “người ta mệt quá mệt quá” như thế? Em nói xem, người ta là ai? Anh trai nghe mà suýt nổi da gà đây này.”
Đấy xem xem, hai người quá thân thiết, tôi có muốn làm nũng một chút cũng không xong. Từ nhỏ đến lớn, trước mặt anh ta, tôi chưa từng tỏ ra mềm mại như nước bao giờ, bây giờ có muốn làm bộ dịu dàng, anh ta cũng thấy không quen, thiếu chút nữa còn khiến anh ta nổi hết cả da gà lên nữa.
Tôi tức giận. Chu Nhất Minh anh đúng là đồ ngốc! Bản tiểu thư muốn đối tốt với anh một chút mà anh cũng không cảm nhận được! Vậy cứ đợi đấy, cô nương đây sẽ tiếp tục làm thịt anh!
Phía trước là một cửa hàng thời trang nữ, đồ ở đây không rẻ chút nào, bình thường tôi và Điền Tịnh chỉ vào ngắm nghía chứ không dám mua, trừ khi họ giảm giá. Nhưng bây giờ đang là đầu hè, toàn mẫu mã mới, không hề giảm giá. Bình thường tôi cũng không vào đâu nhưng bây giờ thì mặc kệ, dù sao cũng có công tử đi cùng trả tiền, tôi tự tin tiến vào bên trong.
Tiện tay với một chiếc váy nhìn cũng thuận mắt mang đi thử. Tôi diện đồ mới đi ra, cô nhân viên bán hàng hết lời khen ngợi: “Cô mặc chiếc váy này rất đẹp!”
Đẹp cái gì mà đẹp! Chiếc váy may theo phong cách Hàn Quốc này tôi mặc trông chẳng khác gì váy bà bầu. Chu Nhất Minh ngó tôi một cái rồi không thèm nhìn nữa, chăm chăm nhìn một cô gái xinh đẹp, thon thả từ phòng thay đồ bên cạnh bước ra. Cô ta mặc một chiếc áo màu sắc rực rỡ kết hợp với chiếc quần short denim cao bồi, trông rất bắt mắt. Cái tên trời đánh kia nhìn không chớp mắt, chỉ thiếu chảy nước miếng nữa thôi.
Tôi càng tức điên, bạn trai mình lại chăm chú nhìn cô gái khác, tôi mặc kệ là đang ở đâu, vội vàng thay quần áo rồi lôi anh ta ra ngoài, quên luôn cả ý định ban đầu “giết” chết anh ta.
Anh ta vẫn không thôi quay đầu lại, còn cảm thán: “Cô gái đó người đẹp thật đấy!”
“Đừng nhìn nữa, đẹp như thế thì không đến lượt anh đâu!”
“Gái đẹp không nhìn thì phí, không đến lượt thì cũng được nhìn cho đã mắt.”
Tôi dở khóc dở cười: “Chu Nhất Minh, anh đừng quên bây giờ anh đang là bạn trai của em đấy nhé! Trước mặt em mà anh còn trắng trợn ngắm gái đẹp như thế, anh không giữ thể diện cho em à?”
Chu Nhất Minh gõ một cái vào đầu, nói: “Quên mất, quên mất, tự nhiên lại quên mất! Xin lỗi nhé, Bé bự, à không... bạn gái, bạn gái!”
Tôi dở khóc dở cười. Bạn thân hai mươi mấy năm trời, bây giờ chuyển thành mối quan hệ yêu đương, đừng nói Chu Nhất Minh, đến tôi cũng thấy khó mà thay đổi ngay được! Không b