Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341169
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1169 lượt.
một ngàn của mình, rồi nhìn sang cái điện thoại mắc tiền bên cạnh, đột nhiên rất muốn cảm ơn Tề Phỉ.
Vừa mới cắm thẻ nhớ vào điện thoại mới, Tề Phỉ đã gọi đến, Trương Nhất Manh thở dài một hơi, nhưng vẫn nhận điện thoại.
Lúc này, Tề Phỉ không dám sử dụng chiêu sư tử rống nữa, cô nói: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy… Tớ cảm thấy rất sợ…”
Trương Nhất Manh rất muốn nói, phải là cô sợ mới đúng chứ?
Suy nghĩ một hồi, Trương Nhất Manh nói: “Haiz, bây giờ giải thích không tiện, tóm lại tớ chỉ là bất đắc dĩ thôi, cậu đừng hỏi nhiều, biết nhiều không tốt cho cậu… Đợi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa rồi tớ sẽ về bệnh viện. Nếu như cậu của tớ tới, cậu nhất định không được nói cho ông ấy biết chuyện tớ đã từ chức, biết chưa? Cứ nói tớ đang đi công tác là được rồi!”
Tề Phỉ nói: “Cậu chỉ là một y tá quèn thôi, đi công tác cái gì chứ…”
Trương Nhất Manh “ặc” một tiếng, nói: “Hừ, mặc kệ đi, cứ làm theo lời tớ nói là được rồi…”
“Được được được, tớ sẽ nghe lời cậu, nhưng sau này cậu nhất định phải nói đã có chuyện gì xảy ra cho tớ nghe, biết chưa?”. Thấy Tề Phỉ không hỏi nữa, Trương Nhất Manh thở dài một hơi, nói: “Ừ, nhất định.”
Tắt điện thoại, Trương Ninh Giản ngoan ngoãn ngồi đợi bên cạnh Trương Nhất Manh, chớp chớp mắt nhìn cô: “Mẹ, mẹ không vui sao?”
Trương Nhất Manh ngơ ngẩn, Trương Ninh Giản vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm vào hàng lông mày của Trương Nhất Manh, anh cố gắng hàng lông mày đang nhíu chặt của cô ra: “Mẹ đừng nhăn nhó nữa.”
Trương Nhất Manh bỗng cảm thấy cảm động, nói: “Ừ.”
Trương Ninh Giản nói tiếp: “Nhăn nhó nhiều quá sẽ mau già đó.”
“… Cám ơn lời nhắc nhở của con.”
Buổi tối, Trương Ninh Trí có gọi điện về, khi điện thoại của Trương gia vang lên, Trương Nhất Manh rất biết điều không nhận, nhưng dì Thu lại quay sang bảo cô: “Cô Trương, đại thiếu gia tìm cô.”
Trương Nhất Manh căng thẳng nhận điện thoại, đáp: “Có… có chuyện gì vậy?”
Trương Ninh Trí nói: “Tôi phải đi công tác một chuyến.”
Trương Nhất Manh: “Ừm…”
Cô nghĩ, sao còn phải xin phép với cô làm gì?
Trương Ninh Trí nói tiếp: “Chăm sóc Ninh Giản cho tốt, ngày mai sẽ có người đến dạy Ninh Giản một số kiến thức cơ bản.”
Ồ, ra là thông báo chuyện này …
Trương Nhất Manh nghi ngờ nói: “Tôi cảm thấy anh ta chẳng mất tí kiến thức nào cả.”
Trương Ninh Trí nói: “Cô hỏi Ninh Giản xem, 37 nhân 73 bằng bao nhiêu.”
Trương Nhất Manh: “…”
Cô xoay người hỏi anh, Trương Ninh Giản không hiểu nhìn cô, sau đó nói: “3701”.
Trương Nhất Manh nói với Trương Ninh Trí: “Anh ấy bảo là 3701.”
Trương Ninh Trí: “…”
Trương Ninh Trí nói: “Phép tính này vốn đơn giản đối với nó… Dù sao thì cũng có giáo viên đến dạy nó, nhưng không biết nó có chịu học hay không, cô phải khuyên bảo cho tốt, tốt nhất là học cùng với nó luôn đi.”
Trương Nhất Manh: “…”
Trương Ninh Trí: “Có vấn đề gì sao?”
Cô muốn tăng lương…
Rốt cuộc, Trương Nhất Manh vẫn không dám nói, cung kính chờ Trương Ninh Trí cúp điện thoại mới quay sang nói với Trương Ninh Giản đang xem Harry Poter bên cạnh: “Ngày mai sẽ có giáo viên đến dạy con, nhớ chuẩn bị tâm lí cho tốt đó.”
“Giáo viên?” Trương Ninh Giản chớp chớp mắt.
“Đúng vậy, là giáo viên sẽ dạy con 37 nhưng 73 bằng bao nhiêu.”
“Thì 2701 chứ gì.” Trương Ninh Giản nói một cách tự nhiên.
Trương Nhất Manh: “…”
Cô lấy máy tính ra, hí hoáy tính một lúc lâu, phát hiện đáp án đúng là 2701 thật!
“… Vậy sao vừa rồi con nói là 3701 chứ!” Trương Nhất Manh bất lực nói.
Trương Ninh Giản nói: “Mẹ giận sao?”
Trương Nhất Manh hoàn toàn không còn gì để nói: “Không, dù gì thì ngày mai vẫn có giáo viên đến dạy con.”
“Vâng.” Thoạt nhìn Trương Ninh Giản có hơi kỳ lạ, nhưng Trương Nhất Manh không còn sức để nghiên cứu nữa, cô cảm thấy người họ Trương thật đáng sợ, về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Ban đêm, Trương Ninh Giản lén lén lút lút lấy quyển nhật kí của mình ra.
【 tớ nghe anh hai nói ngày mai sẽ có giáo viên đến dạy cho tớ, cho nên tớ mới cố tình nói sai đáp án, chắc chắn ngày mai giáo viên sẽ đến!
Giáo viên sẽ ra đề kiểm tra…
Tớ sẽ được một trăm điểm.
Sau đó đưa cho mẹ ký tên!
Như vậy mẹ sẽ vui vẻ, gần đây thấy mẹ luôn buồn bã không vui, tớ cảm thấy mẹ như già đi cả chục tuổi í.
Nhưng mẹ vẫn buồn '>
8 giờ ngày hôm sau, Trương Nhất Manh đã đánh răng rửa mặt xong, nghe nói tám giờ rưỡi giáo viên sẽ đến, Trương Ninh Giản vẫn còn ngủ nướng, dù dì Thu không đến giục nhưng Trương Nhất Manh hiểu, những chuyện liên quan đến Trương Ninh Giản đều do cô toàn quyền phụ trách.
“Dậy mau!” Trương Nhất Manh đứng bên cạnh giường nhìn Trương Ninh Giản ngủ, len lén ngắm trộm một chút.
Ánh nắng vào sáng sớm rọi qua rèm cửa, chiếu xạ vào phòng, nghịch ngợm rải rác lên gương mặt của Trương Ninh Giản, làn da trắng nõn dưới ánh mặt trời trở nên mềm mại, mịn màng, hai mắt anh khép hờ, cả người như đắm chìm trong ánh nắng, song, nhìn xuống phía dưới thì…
Đôi môi khẽ nhếch lên, đồ ngủ hoạt hình, hai tay n