Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341185
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1185 lượt.
ờng, trong lòng thầm nói.
Mà Trương Ninh Giản không chỉ dùng ánh mắt của anh để tỏ ra bất mãn, mà còn bĩu môi, phụng má lên nữa!
Đúng là đáng xấu hổ thật!
An Đường Đường còn định nói thêm những chuyện lúc trước của Trương Ninh Giản, anh đã mở miệng đuổi khách: “Cô thối quá đi, đi ra ngoài giùm cái.”
An Đường Đường giơ nắm đấm lên, Trương Ninh Giản cũng không chịu yếu thế, hất cằm, hai người trẻ con không chịu nổi, lúc này, điện thoại của An Đường Đường vang lên, cô nàng nhận điện thoại, nói: “Viên Phục à? Hì hì, anh có biết Trương Ninh Giản bây giờ thế nào không? Chẳng khác gì đứa trẻ ba tuổi cả, hahaha…”
An Đường Đường vui vẻ đi ra ngoài, còn ồn ào nói lớn không để ý đến ai, Trương Nhất Manh tuy bất mãn với cô nàng, nhưng vẫn quay đầu lại an ủi Trương Ninh Giản: “Mặc kệ cô ấy đi.”
Trương Ninh Giản nghi ngờ nhìn cô: “Cái gì?”
Trương Nhất Manh: “…”
Xem ra Trương Ninh Giản hoàn toàn không biết An Đường Đường đang nói cái gì…
Đứa con này của cô đã đạt đến cảnh giới quá cao rồi…
An Đường Đường đi vào sau dì Thu, thấy Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản thân thiết với nhau, lập tức gọi một cú điện thoại, xem ra là đang gọi giáo viên đến.
Trương Nhất Manh đưa Trương Ninh Giản đi đánh răng rửa mặt, Trương Ninh Giản bình thường ồn ào hôm nay lại rất ngoan ngoãn, ngồi lên nắp bồn cầu để Trương Nhất Manh lau mặt cho mình.
Trương Nhất Manh vừa lau mặt cho anh, vừa nghĩ đến chuyện sáng nay, nếu không phải dì Thu và An Đường Đường bước vào, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa…
Lúc trước, Trương Ninh Giản cứ nũng nịu gọi cô “mẹ, mẹ”, cộng thêm dáng vẻ ngây thơ cũa anh, cô suýt nữa thì quên mất, Trương Ninh Giản vẫn là một người đàn ông 27 tuổi rồi!
Sức lực cũng không nhỏ…
Sáng nay, anh nắm tay cô chặt thật là chặt, nếu không phải An Đường Đường đến, không chừng đã bị anh…
Mặt mày Trương Nhất Manh đều đen lại, cô chăm chú nhìn Trương Ninh Giản, nói: “Ninh Giản à.”
Lúc này, cô mới phát hiện mình lau mặt cho anh hơi mạnh, làm cho cả gương mặt, cả mũi của anh đều ửng hồng hết cả, anh khó chịu lấy mu bàn tay chà chà mặt, sau đó ngơ ngác ngẩng đầu lên: “Dạ?”
“…” Trương Nhất Manh chợt mềm lòng, nhưng sau đó nghiêm túc nói: “Chuyện hồi nãy, sau này tuyệt đối không được xảy ra nữa, nghe chưa?!”
Cứ tưởng Trương Ninh Giản sẽ ngu ngơ nghiêng đầu hỏi: “Chuyện gì?”, nào ngờ, anh lại gật đầu một cách nghiêm túc: “Dạ!”
Trương Nhất Manh còn đang vui vẻ, nghĩ rằng con mình rốt cuộc cũng trưởng thành (…), còn chưa kịp tỏ ra hài lòng đã nghe Trương Ninh Giản dội một gáo nước lạnh: “Sau này sẽ không để cho mẹ suýt nữa thì bị ném đồ vào người nữa!”
Anh nghiêm túc nắm chặt tay lại, nói: “Con sẽ bảo vệ mẹ!”
Trương Nhất Manh: “…”
【 Trương Ninh Giản, đã giết Trương Nhất Manh hết 100 000 điểm 】
“Không phải, mẹ không có ý đó…”
【 Trương Nhất Manh đã khôi phục lại được 50 điểm máu 】
“Vậy thì là cái gì?” Trương Ninh Giản khó hiểu nghiêng đầu, ánh mắt toát lên vẻ ham học.
【 Trương Ninh Giản tiếp tục giết Trương Nhất Manh thêm 100 000 điểm 】
“…”
【 Trương Nhất Manh hoàn toàn bị trọng thương. 】
Trương Ninh Giản đã cho Trương Nhất Manh Knock Out thành công.
Mọi lời mà Trương Nhất Manh đều bị nuốt lại, hóa thành nước mắt vô hình, chảy dài thành sông…
Khi Trương Nhất Manh rửa mặt giúp Trương Ninh Giản xong thì giáo viên cũng đã đến, là một người đàn ông đã qua bốn mươi, Trương Ninh Trí đúng là lo lắng dư thừa, Trương Ninh Giản vừa gặp thầy giáo thì ngoan ngoãn hết mực, không bướng bỉnh bắt Trương Nhất Manh ở lại nữa, rốt cuộc Trương Nhất Manh cũng thoát được đứa con này giây lát, vậy nên đi vòng vòng thăm thú quanh nhà họ Trương.
Nhưng đi dạo khắp nhà họ Trương, lớn thì lớn thật, nhưng đơn điệu, lạnh lẽo quá.
Cô đi tìm dì Thu, bảo rằng mình cần một chiếc xe đạp.
Dì Thu không hiểu: “Cô cần xe đạp để làm gì?”
Trương Nhất Manh giải thích: “Con muốn xuống núi nhưng đường xa quá, không đi bộ nổi.”
“Alô, là cô Trương phải không? Tôi là chú Đổng đây.” Giọng nói bên kia chợt thay đổi.
Trương Nhất Manh: “…”
“Chào… chào chú Đổng…”
“À, cô Trương, chuyện là vầy, cô cũng biết chuyện của Tam thiếu gia hơi đặc biệt,… Chuyện Tam thiếu gia mất trí nhớ tuy đã được giữ bí mật rất tốt, nhưng ít nhiều cũng bị đồn ra ngoài vài phần. Nói vậy, thân phận của cô dĩ nhiên là có người biết.”
Trương Nhất Manh: “…”
“Xung quanh Tam thiếu gia có nhiều người như vậy mà còn bị tai nạn, một mình cô chạy xe đạp xuống núi thì…”
Trương Nhất Manh: “…”
Chú Đổng đột nhiên không nói nữa, một lát sau, giọng nói của Trương Ninh Trí xuất hiện: “Hiểu chưa?”
Trương Nhất Manh: “Đã hiểu…”
Trương Ninh Trí: “Ồ… nếu cô nhất quyết muốn đi thì cứ tìm dì Thu…”
“Không, tôi không muốn nữa…” Trương Nhất Manh mấp máy môi, đã nói đến mức đó rồi, còn bảo cô đi kiếm cái gì nữa… Vậy chẳng phải là tự chui đầu vào chỗ chết sao…
Trương Ninh Trí hài lòng đáp “ừm” một tiếng, sau đó nói: “Ngày mốt tôi sẽ về… Thôi, khô