XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Mẹ Anh

Ai Là Mẹ Anh

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341212

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1212 lượt.

Ninh Trí và Trương Ninh Hi: “…”
Trương Nhất Manh đang nghe lén: “= =”
Trương Ninh Trí dĩ nhiên không cãi với Trương Ninh Giản về vấn đề này, tiếp tục nói: “Cho nên em phải học cách che giấu.”
Trương Ninh Giản hoàn toàn không hiểu hỏi lại: “Tại sao?”
Trương Ninh Trí nói: “Tại sao cái gì?”
Trương Ninh Giản: “Tại sao bọn họ không tin mẹ là mẹ? Cho dù bọn họ không tin thì tại sao em phải can thiệp vào suy nghĩ của bọn họ chứ?”
“Bởi vì… Hai người thoạt nhìn không giống mẹ con tí nào.” Trương Ninh Hi đúng lúc nhảy vào giải vây, “Thêm nữa, chú tư chú rất là độc đoán.”
Trương Ninh Giản liếc Trương Ninh Hi: “Độc đoán là cái gì chứ? Mà anh và mẹ thoạt nhìn giống hai mẹ con sao?”
Trương Ninh Hi: “… Cái gì chứ, anh có nói như vậy bao giờ?”
Trương Ninh Trí nói: “Chuyện này tạm thời không thể giải thích được. Dù sao thì nếu em dám nói với mọi người biết cô ấy là mẹ thì cô ấy sẽ không ở chung với chúng ta nữa.”
Trương Ninh Trí có nhượng bộ một chút, tuy không nói “Mẹ của chúng ta” nhưng cũng không cường điệu “Mẹ của em” nữa, tránh cho Trương Ninh Giản lại lần nữa cường điệu vấn đề này lên.
Trương Ninh Giản đúng thật là không nói đến điều ấy nữa, anh nói: “Không thể ở cùng nhau?”
Trương Ninh Trí gật đầu: “Ừ, nói đúng hơn là không chỉ ở bên ngoài mà ngay cả ở nhà cũng không gặp mặt nhau được.”
“Lúc có người ngoài thì giả vờ, không cho người khác biết Nhất Manh là mẹ, hoặc là không được gặp lại cô ấy, em tự mà lựa chọn đi.” Trương Ninh Trí lạnh lùng nói.
Ánh mắt Trương Ninh Giản trở nên ngây thơ, không biết phải làm sao.
Trương Nhất Manh thò đầu ra ngoài, vừa lúc nhìn thấy được, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp, đứa con này nhỏ vậy mà đã biết phân xử phải trái, còn tên anh hai Trương Ninh Trí xấu xa này…
Có điều cô nhanh chóng phản ứng được mình đang nghĩ cái gì…
Trương Ninh Giản cúi đầu, đáng thương nói: “Được rồi, em sẽ học.”
Trương Ninh Trí cười, đây là lần đầu tiên Trương Nhất Manh được nhìn thấy nụ cười của anh ta.
“Ngày mai sẽ có thầy giáo đến, ăn nói lễ nghi em đều phải học hết, không được để cho người khác biết em đã bị mất trí nhớ.” Ánh mắt Trương Ninh Trí ẩn hiện sự phức tạp, “Ninh Giản, em phải trở về hoàn mỹ như trước đây.”
Hoàn mỹ?
Trương Ninh Trí còn dám nói Trương Ninh Giản trước kia là hoàn mỹ?
Trương Nhất Manh kinh ngạc, hay thậm chí là kinh sợ.
Trương Ninh Trí, tên biến thái này…






Ngày hôm sau, Trương Nhất Manh sau khi đã thoát khỏi gương mặt đáng yêu đầy nước mắt của Trương Ninh Giản chuẩn bị lên đường, Trương Ninh Giản vẫn đáng thương nắm chặt tay áo Trương Nhất Manh không chịu buông tay, Trương Nhất Manh do dự một hồi rồi ôm đầu Trương Ninh Giản xoa xoa: “Ngoan, mẹ sẽ về nhanh thôi.”
Trương Ninh Giản nhanh chóng ôm Trương Nhất Manh lại, gương mặt nõn nà ngọ nguậy phần cổ của cô, sau đó anh len lén hôn một miếng lên gương mặt cô, thấy môi Trương Nhất Manh giật giật như sắp tức giận, anh nũng nịu nói: “Mẹ, nhớ về sớm một chút.”
Trương Nhất Manh đành nói: “Ừ, mẹ sẽ về sớm.”
Trương Ninh Hi: “…”
“Hai người có cần phải làm vậy không thế? Trương Nhất Manh mẫu thân đại nhân, đâu phải là mẹ thân chinh ra trận đánh giặc đâu.
Trương Nhất Manh kinh hãi: “Tôi… Anh…”
Trương Ninh Hi bổ sung thêm: “Cứ yên tâm đi, chúng tôi chẳng có chuyện gì cả.”
Trương Nhất Manh nghĩ đến “vệ sĩ” mà Tề Phỉ nói, đột nhiên cảm thấy buồn cười, có điều, nghĩ đến Tề Phỉ, Trương Nhất Manh có cảm giác hơi khác thường: “Không phải anh đi vì muốn gặp Tề Phỉ đó chứ?”
Trương Ninh Hi tỏ ra kinh ngạc: “Không thể nào?”
Trương Nhất Manh sửng sốt: “Hả?”
Nhưng Trương Nhất Manh không biết, một anh chàng như Trương Ninh Hi, chỉ cần câu trả lời đó không rõ ràng thì đều xếp vào diện đáng nghi ngờ.
Trương Ninh Hi cau mày nói: “Chẳng phải lần trước cô đã dạy dỗ tôi rồi đó sao?”
Tuy là tôi chẳng nghe được gì hết.
“Ừ nhỉ…”
“Hơn nữa tính tình cô ta khó chịu, hay đánh người khác, bây giờ mắt tôi vẫn còn đau đây này.”
Có điều, tôi lại thích như vậy.
“Ặc, tôi thấy nó xin lỗi anh, nhưng mà cũng là do anh chọc nó trước!” Trương Nhất Manh lúng túng nói.
“Ừm, tôi không chấp cô ta.”
Hừm, làm sao mà nỡ trách cho được.
Trương Ninh Hi nói: “Hơn nữa, lần này tôi đi cùng chủ yếu cũng vì muốn mua đồ cho cô thôi, mắt thẩm mỹ của tôi cũng không tệ. Chứ trông chờ vào mắt của cô và Tề Phỉ thì làm sao mà yên tâm.”
Nhưng mà, Tề Phỉ cũng là một trong những nguyên nhân chủ yếu để tôi đi.
Trương Nhất Manh hoàn toàn tin anh ta: “Nói cũng đúng… Tôi làm sao mà biết chọn đồ của giới thượng lưu mấy người… Tề Phỉ cũng biết một chút, tuy cô ấy không quá thích thời trang nhưng mắt thẩm mỹ không tệ đâu… Đôi giầy hôm qua anh thấy rồi phải không? Là nó mua cho tôi đó, đẹp lắm đúng không?”
“Đẹp thì đẹp, nhưng mà không dễ mang.” Trương Ninh Hi thẳng thừng, “Chắc hẳn cô ta cũng là xem giới thiệu trên tạp chí rồi đi mua, vốn không biết mang nó có thoải mái hay không, cũng có lẽ do cô ta không mang g