Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.
iày cao gót.”
Trương Nhất Manh kinh ngạc vô cùng: “Không ngờ anh lại hiểu rõ giày cao gót của phụ nữ đến vậy…”
Trương Ninh Hi: “… Cô đừng có dùng giọng điệu đó được không? Cứ như tôi là một tên biến thái vậy…”
Trương Nhất Manh nghĩ, bộ anh không phải à…?
Đến trước cửa trung tâm thương mại, Tề Phỉ đã đứng ở cửa, thấy Trương Nhất Manh và… Trương Ninh Hi đi đằng sau, mặt Tề Phỉ thoáng chốc sa sầm, cô bước đến, làm như không thấy Trương Ninh Hi, nắm tay Trương Nhất Manh, nhỏ giọng nói với cô: “Sao anh ta cũng tới vậy?”
Trương Nhất Manh lúng túng nói: “Anh ta nói không yên tâm với mắt thẩm mỹ của tụi mình.”
Trương Ninh Hi thân thiện cười với Tề Phỉ một tiếng.
Tề Phỉ “xì” một tiếng, không nói gì thêm nữa.
Ba người cứ giữ không khí kì lạ như vậy đi vào trung tâm thương mại, Trương Nhất Manh vốn là chưa từng đến nơi này, còn Tề Phỉ ngược lại, rất tự nhiên, định đưa Trương Nhất Manh lên tầng ba, Trương Ninh Hi híp mắt cười ngăn cản hai người, nói: “Mua ở tầng một là được rồi.”
Tề Phỉ ngẩn người, nói: “Cũng được.”
Trương Nhất Manh suy nghĩ, tầng một của trung tâm là của các cửa hàng đại lí chính hãng, tầng hai tầng ba cũng khá đắt, tầng bốn, năm thì dành cho người khá giả, tầng sáu bảy thì bình thường …
Hình như cô chỉ mới đi tầng bốn năm, thỉnh thoảng mới cùng Tề Phỉ dạo tầng hai, tầng ba, tầng một cô chưa bao giờ đi, trong khái niệm của Trương Nhất Manh, tầng một vốn là một nơi chỉ để đi dạo => tốn thời gian…
Tề Phỉ lén nói với Trương Nhất Manh: “Thật ra thì nhìn ở một góc độ khác thì Trương Ninh Giản cũng là một phúc tinh mà…”
Trương Nhất Manh: “…”
Cô lẳng lặng đẩy Tề Phỉ ra.
Trương Ninh Hi ở bên cạnh chân thành tha thiết đề nghị: “Cô Tề, nếu cần thì tôi có thể gọi mẹ ơi, tôi không để ý đâu.”
Tề Phỉ: “…”
Tề Phỉ và Trương Nhất Manh đồng loạt liếc mắt nhìn anh ta.
Trương Ninh Hi cười hì hì cùng hai người đi dạo trung tâm thương mại, bởi vì Trương Nhất Manh chỉ muốn mua vài món đồ thích hợp để tập nhảy chứ không định mua trang phục dự hội nên ba người giải quyết một cách nhanh chóng.
Cái gọi nhanh chính là, Trương Ninh Hi thấy cái gì cũng ném cho Trương Nhất Manh, kêu cô thay ra thay vào, khi nào Trương Ninh Hi và Tề Phỉ cùng gật đầu thì mua.
Trương Nhất Manh thay quần áo từ lần này đến lần khác, ngay cả cơ hội soi gương cũng bị cướp mất, chỉ có thể chửi rủa thầm lặng hành động nhà giàu mới nổi của Trương Ninh Hi trong lòng.
Sau khi mua một đống quần áo và năm đôi giày, Trương Nhất Manh mệt tới nỗi sắp ngất, nhưng mà Tề Phỉ với Trương Ninh Hi vẫn dồi dào sinh khí như thế, Tề Phỉ khinh bỉ nhìn Trương Nhất Manh: “Cậu… sao lại yếu tới vậy chứ? Thật là mất mặt…”
Trương Nhất Manh: “…”
“Hừm… Tớ đã ít đi dạo rồi…. Có khi nào mà mua đồ khoa trương như vậy đâu…” Trương Nhất Manh nói cũng lắp bắp.
Trương Ninh Hi ôm túi lớn túi nhỏ ra khỏi trung tâm, chiếc xe màu đen đứng bên cạnh bọn họ bỗng nhiên bật cửa ra, một đám người mặc áo đen chạy xuống, làm cho Trương Nhất Manh và Tề Phỉ sợ hết hồn, cứ tưởng là gặp được xã hội đen trong truyền thuyết, ai mà ngờ, bọn họ cung kính nhận lấy mấy cái túi mà Trương Ninh Hi đang cầm, sau đó ôm trở về xe.
Trương Ninh Hi quay đầu lại, cười gian nhìn hai người: “Có sợ không?”
Trương Nhất Manh: “…”
Tốt nhất là đừng để ý đến anh ta thì hơn…
Điện thoại Trương Nhất Manh chợt vang lên, cô bật lên, nhìn thấy dòng chữ người gọi đến là “Cậu” …
Chắc hẳn cậu đang tìm cô, dù gì cũng hơn hai tháng rồi cô chưa gọi điện hỏi thăm cậu, Trương Nhất Manh bối rối đưa tay lên “suỵt” với Trương Ninh Hi và Tề Phỉ, sau đó chậm chậm đi ra ngoài nói chuyện.
“Dạ con nghe ạ.” Trương Nhất Manh cố gắng để mình bình thường nhất có thể.
Giọng nói của cậu cô – Triệu Phong vang lên bên kia điện thoại: “Nhất Manh à, gần đây con thế nào? Cậu bận rộn nhiều việc, quên mất chuyện gọi điện hỏi thăm con. Con cũng thiệt là, sao không gọi cho cậu hay là mợ hả? Bữa nào rảnh rỗi thì về ăn một bữa đi, em con sắp tựu trường rồi.”
Cậu của Trương Nhất Manh là chủ cho thuê nhà, con gái Triệu Tiểu vẫn còn học đại học, từ nhỏ đến giờ cô rất ít gặp mặt họ, nhưng nói chuyện cũng tính là hoà hợp.
“Dạ, gần đây phải làm nhiều ca phẫu thuật, con… Cũng sợ làm phiền mọi người.” Trương Nhất Manh lúng túng nói.
“Người một nhà cả, làm phiền cái gì chứ!” Triệu Phong bất mãn nói, “Sáng mai con đến dùng cơm được không?”
Trương Nhất Manh nói: “Nhưng, nhưng mà…”
“Dù gì ngày mai cũng là chủ nhật mà, cậu được nghỉ, chẳng lẽ con không được nghỉ sao?” Triệu Phong nhanh chóng chặn đường lui của Trương Nhất Manh.
Trương Nhất Manh: “…”
“Được rồi, cứ vậy đi, ngày mai cậu nói mợ con làm mòn gà xào cay mà con thích, trưa mai nhớ tới đó, hừm.” Triệu Phong phấn khởi nói một tràng, hoàn toàn không cho Trương Nhất Manh nói lời từ chối.
Trương Nhất Manh: “…”
“Không, con…”
Triệu Phong đã cúp điện thoại.
Trương Nhất Manh: = =
Tề Phỉ đứng bên cạnh nghe nãy giờ, thấy Trương Nhất Manh ngơ ngác tắt điện thoại, nói: “Ừm… Giờ sao đây?”
Trương Nhất Manh