Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341214
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1214 lượt.
nói: “Không biết nữa…” Cô nhìn sang Trương Ninh Hi đang tỏ vẻ như mọi chuyện không liên quan gì đến mình, nói: “này, Trương Ninh Trí có thể cho tôi đi không?”
Trương Ninh Hi nói: “Làm sao mà tôi biết! Có điều khả năng đó không lớn lắm…”
Trương Nhất Manh nói: “Làm sao bây giờ…”
Tề Phỉ an ủi vỗ vỗ vai Trương Nhất Manh, nói: “Không phải chỉ ăn một bữa cơm thôi sao, cũng đâu có gì, đâu phải cậu đang ngồi tù đâu…”
Nói xong chính cô cũng cảm thấy mâu thuẫn, bởi vì Trương Nhất Manh hiện giờ cũng chẳng khác ngồi tù là mấy…
Cô tức giận nhìn sang Trương Ninh Hi: “Tất cả là tại anh ta.”
Trương Nhất Manh nước mắt lưng tròng gật đầu: “Ừ!”
Trương Ninh Hi: “…”
Trương Ninh Hi bất đắc dĩ, Trương Nhất Manh bi thương, Tề Phỉ cảm thấy bi kịch thay cho Trương Nhất Manh…
Nhưng thời gian không còn sớm, Tề Phỉ phải về sớm nên rời khỏi trước, Trương Nhất Manh lo lắng suốt trên đường về nhà họ Trương, sau đó lại lo lắng không thôi bước vào cửa.
Vừa mở cửa ra, Trương Nhất Manh còn tưởng mình nhìn nhầm – Trương Ninh Giản mặc bộ tây trang vừa người, trước nay tư thế ngồi luôn cong cong vẹo vẹo nay lại thẳng đuột, cao ngất, chẳng khác gì một ngọn núi sừng sững. Phần tóc mái vốn lòa xòa trước mặt kia được chải lại vô cùng chỉnh tề, đệ lộ phần trán bóng như sứ, sóng mũi dọc dừa, ánh mắt luôn tỏ ra nai tơ ngây thơ vô tội nay lại mang một chút sắc sảo pha lẫn sự lạnh lùng, thấy Trương Nhất Manh đang ngơ ngác nhìn mình, anh hoàn toàn không tỏ ra kinh ngạc, cũng không như bình thường chạy ào tới kêu “mẹ ơi mẹ à”.
“Nhất Manh.”
Được rồi… Ngay cả giọng nói nũng nịu nhõng nhẹo cũng trở nên từ tính, thanh nhã hơn…
Trương Nhất Manh cứ như đang chơi boxing, bị người ta đánh một cú đau thật đau, hồi lâu sau cũng không nói nên lời… Trương Ninh Giản đã khỏi rồi sao? Cô chỉ mới ra ngoài mua quần áo thôi mà, sao Trương Ninh Giản đã nhớ ra rồi? Còn… còn trở nên đẹp trai lạnh lùng nữa chớ >.Trương Ninh Trí cũng ở đây, anh ta ngồi trên sofa, nhàn nhã thưởng thức trà.
Trương Ninh Hi đứng phía sau Trương Ninh Giản cũng ngơ ngẩn, hỏi: “Ninh Giản? Em nhớ lại rồi sao?”
Trương Ninh Giản không để ý đến anh ta.
Trương Ninh Hi: “???”
Trương Nhất Manh: “…”
“Con như vậy chẳng khác gì người bị tâm thần phân liệt cả…” Trương Nhất Manh dở khóc dở cười, “Có điều cũng không tệ đâu, tốt lắm.”
“Ừm, nhưng mà anh hai nói vẫn chưa đủ…” Trương Ninh Giản lên án nhìn Trương Ninh Trí.
Có lẽ cậu muốn “mách” mẹ, nhưng cậu nào biết được, Trương Nhất Manh cũng sợ Trương Ninh Trí kém gì cậu…
Con người nhát gan Trương Nhất Manh khó xử nói: “Ừm, vậy thì cứ nghe lời anh hai đi…”
Trương Ninh Giản thất vọng gật gật đầu: “Dạ…”
Trương Nhất Manh nhớ đến chuyện ăn cơm với cậu, nét mặt lo lắng đi đến chỗ Trương Ninh Trí: “Ừm… Trương Ninh Trí…”
Trương Ninh Trí nhìn cô.
“Ừm… Cậu tôi gọi điện thoại cho tôi… kêu tôi trưa mai đến nhà ông ấy ăn trưa, tôi còn chưa từ chối đã tắt máy rồi… Cho nên… Với lại tôi sợ ông ấy nghi ngờ nên…”
Cô lắp ba lắp bắp nói mãi vế sau mà không nói nổi thành câu, Trương Ninh Trí hiểu được nên gật đầu: “Được rồi.”
Trương Ninh Trí đồng ý nhanh như vậy không khỏi làm Trương Nhất Manh bất ngờ: “Thật sao?”
Trương Ninh Trí nói: “Ừ, nhưng mà phải đưa Ninh Giản đi cùng.”
Trương Nhất Manh: “?!”
Trương Ninh Giản: “Đi đâu vậy? Được ạ!”
Trương Nhất Manh: “…”
Trương Ninh Trí giải thích: “Tuy là hôm nay Ninh Giản học rất nhanh nhưng mà vẫn chưa chắc chắn lắm, cô đưa Ninh Giản về nhà, nói nó là bạn trai cô xem cậu mợ cô có nghi ngờ không là được.”
Trương Nhất Manh: “!!!”
“Không được!” Cô nhanh chóng từ chối, “Ninh Giản chỉ mới học một buổi chiều thôi, ngày mai làm sao mà ra ngoài? Lỡ như mọi chuyện vỡ lở thì thế nào? Vậy chẳng phải là bọn họ sẽ biết hết sao? Tôi không muốn kéo thêm gia đình cậu tôi vào chuyện này!”
Nét mặt Trương Ninh Hi trở nên gian xảo, khó lường: “Cuốn vào cái gì… Cô coi chúng tôi là hổ báo sao?… Thật ra chúng tôi cũng thân thiện lắm mà…”
Còn chưa nói xong, Trương Ninh Trí đã nhàn nhã nói: “Tôi không phải đang thương lượng với cô.”
Trương Nhất Manh: “…”
Câu “thân thiện” cuối của Trương Ninh Hi cũng bị anh ta gượng gạo nuốt xuống
Được rồi, anh đây chẳng khác gì đang tự tát vào mặt mình cả, ai bảo Trương Ninh Trí không để chút mặt mũi cho anh vậy chứ = =
Trương Nhất Manh nhìn Trương Ninh Trí một hồi lâu, Trương Ninh Trí cũng chẳng có nói thêm hay thái độ gì khác, cô muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng bỏ cuộc: “Được rồi.”
Cô nhầm rồi.
Dù Trương Ninh Giản cứ gặp cô là “mẹ ơi mẹ à”, dù Trương Ninh Hi suốt ngày cứ cười hì hì có phần không đứng đắn, dù Trương Ninh Trí thật sự thân thiện hơn trước kia nhiều.
Nhưng, người họ Trương vẫn là người họ Trương, Trương Ninh Trí cũng vẫn là Trương Ninh Trí.
Dù “thoạt nhìn” anh ta thân thiện hơn trước nhiều, trong suy nghĩ của Trương Nhất Manh, khoảng cách với anh ta cũng gần hơn ban đầu không ít, nhưng thực tế thì chỉ có cô đang mộng mơ