Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.
là tổng cộng ba người, tôi nhất định sẽ bị giảm thọ mất.”
Trương Ninh Hi nói: “Cô không thể chăm sóc tất cả được, sau này cũng phải chọn một thôi.”
Trương Nhất Manh không hiểu nổi: “Sao cơ?”
Trương Ninh Hi cười thần bí: “Không có gì, đợi sau này rồi cô sẽ biết.”
Trương Nhất Manh mệt gần chết, buổi trưa phải vất vả đối phó với cậu, đến chiều tập nhảy, giờ đồng hồ đã hơn mười hai giờ rồi, mí mắt của Trương Nhất Manh cứ như sẽ sụp xuống bất cứ lúc nào: “Cô đi nghỉ ngơi đi.”
“Ừm ” Trương Nhất Manh đưa tay thử nhiệt độ của Trương Ninh Trí, nói, “Cũng sắp hạ sốt rồi, tôi đợi tí rồi ngủ luôn, anh đi nghỉ ngơi đi.”
Trương Ninh Hi nói: “Thường thì hai, ba giờ tôi mới ngủ, không có gì phải lo.”
Trương Nhất Manh nói: “Ừ, vậy đợi lát nữa anh tới giao ca, giờ tôi đợi anh ta hạ sốt đã.”
“Được rồi.” Trương Ninh Hi gật đầu, lấy áo khoác khoác lên người Trương Nhất Manh, Trương Nhất Manh nói câu cám ơn với anh rồi cầm áo khoác mà xem chừng Trương Ninh Trí.
Trương Ninh Trí hạ sốt thì tay lại nóng rần lên, Trương Nhất Manh thử đặt ngón trỏ lên bàn tay của Trương Ninh Trí, đợi khi nào lại có dấu hiệu sốt sẽ nhận ra, ai ngờ lại chầm chậm mà chìm vào trong mộng.
“Được rồi…” Trương Ninh Hi cười cười, lấy chăn đắp lên người Trương Nhất Manh, còn anh thì nằm xuống ghế sofa ngủ.
Khi Trương Nhất Manh tỉnh lại vào sáng hôm sau thì thấy thân thể đau nhứt vô cùng, nhất là phần vai của cô, giống như là bị cả chiếc xe tải lớn nghiền qua vậy, cổ và cánh tay cũng đau không kém.
Vấn đề là ở tư thế ngủ.
Trương Nhất Manh đau khổ xoay xoay cổ, sau đó từ từ ngẩng đầu lên… Vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay vào con ngươi đen như mực của Trương Ninh Trí.
Cô sợ hết hồn, rụt cả người về sau, thế nhưng ngón tay lại không nhúc nhích được, Trương Nhất Manh khó xử quay đầu nhìn xem, phát hiện tay của mình đang nằm trong lòng bàn tay của Trương Ninh Trí, cảm thấy ngượng chín cả mặt, lắp ba lắp bắp nói: “Trương, Trương Ninh Trí…”
Trương Ninh Trí vẫn đang nhìn cô lạnh lùng.
Mặt Trương Nhất Manh chợt nóng lên.
Trương Ninh Trí nhìn cô một lúc rồi nói: “Do tôi không điều khiển tốt, không liên quan gì đến cô cả.”
Dứt lời liền lên lầu, Trương Nhất Manh thấy thái độ anh kiên quyết như thế cũng không dám đi tiếp nữa, đợi đến khi bóng anh khuất đi, cô mới lên tầng hai rửa mặt, nhìn đồng hồ mới hơn bảy giờ, nhưng cô thật sự chẳng muốn ngủ tiếp tí nào.
Khi cô xuống lầu thì dì Thu đã bày đồ ăn sáng xong, có điều bà không có ở đây, Trương Ninh Giản và Trương Ninh Hi đều đã tỉnh dậy rồi, chắc hẳn là hai người này ngủ ghế sofa nên thấy không thoải mái, cũng cau mày lắc lắc xoay xoay tay, Trương Nhất Manh nhìn thấy cũng buồn cười, nói: “Hai người về phòng ngủ tiếp đi.”
Trương Ninh Hi cười hì hì nói: “Mẹ là thân gái yếu đuối cũng cố gắng chăm sóc anh hai, sao chúng con có thể không quan tâm, không lo chứ.”
Nói như vậy thì cũng không sao, có điều câu sau của Trương Ninh Hi lại làm cho Trương Nhất Manh đỏ ửng mặt, Trương Ninh Hi cười nói tiếp: “Trừ phi cô là chị dâu…”
Trương Nhất Manh đỏ mặt quát lên: “Nói bậy gì đó! Mau đi đánh răng rửa mặt đi, mồm anh thối quá!”
Trương Ninh Hi cười hì hì đi lên lầu, Trương Ninh Giản nãy giờ chỉ chau mày ngồi yên lặng, Trương Nhất Manh ngồi xuống bên cạnh anh: “Nghĩ gì thế?”
Trương Ninh Giản lắc đầu: “Hôm qua con mơ thấy một giấc mơ rất là quái dị.”
“Hả?” Trương Nhất Manh nghi ngờ nhìn anh.
“Mơ thấy một người… Hình như là ba.” Trương Ninh Giản nghiêm túc nói.
Trương Nhất Manh: “… = =”
Trương Ninh Giản tiếp tục: “Thoạt nhìn hắn ta khá lớn, hơn nữa còn bị bệnh, nằm trên giường mà còn ráng hét lên “Tôi chỉ có ba đứa con”, sau đó ngã xuống rồi thế nào nữa con cũng không rõ.”
Trương Nhất Manh: “… Ba của con dĩ nhiên là chỉ có ba đứa con, nếu không thì… Thôi được rồi, suốt ngày con chỉ biết suy nghĩ mấy chuyện không đâu thôi, lên rửa mặt rồi xuống ăn sáng.”
Trương Ninh Giản lo lắng đi lên lầu, Trương Nhất Manh chỉ thấy giấc mơ của anh hơi kì dị, nhưng chưa nghĩ gì nhiều thì đã bị tiếng chuông điện thoại cắt đứt, là điện thoại của nhà họ Trương, chiếc điện thoại này rất ít khi vang lên, mà bình thường thì Trương Nhất Manh cũng không dám nhận, nhưng sau đó cô phát hiện, những số gọi đến nhà họ Trương đa phần đều gọi nhầm số…
Cho nên lần này cô dũng cảm bắt máy.
Ai ngờ, lần này không phải nhầm số.
“Alô, dì Thu à? Tôi là Hà Lôi, điện thoại của Ninh Trí gọi không được, tối qua có chuyện gì vậy? Kêu anh ấy nghe được không?”
Đầu dây bên kia là giọng nói của một cô gái, mềm nhẹ, dễ nghe, hơn nữa còn trực tiếp gọi Trương Ninh Trí là Ninh Trí, có thể nhìn ra mối quan hệ của hai người không bình thường.
Trương Nhất Manh ngẩn người, nói: “A… Bây giờ anh ta không có ở đây, để tôi gọi anh ta xuống nghe.”
Người bên đầu dây kia chợt ngừng lại, sau đó cảnh giác nói: “Cô không phải dì Thu, cô là ai?”
“Hả?” Trương Nhất Manh không biết nên tự giới mình như thế nào, nghe giọng điệu của cô nàng