Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Mẹ Anh

Ai Là Mẹ Anh

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.

rương Ninh Giản làm sao mà cầu hôn anh chứ?”
Người kia sửng sốt, mép miệng giật giật, nét mặt khá là kì lạ, lắp bắp nói: “Tôi…”
Chắc hẳn là quá hồi hộp nên hắn lấy cái khăn màu trắng bên tay trái ra lau mồ hôi, vừa lau vừa nói: “Cô Trương Nhất Manh, tôi…”
“Rốt cuộc anh là ai?” Trương Nhất Manh cảnh giác hỏi: “Tả Hưởng à?”
Chỉ có thể là hắn, mới nhìn đã biết không phải người tốt rồi.
“Không không không, tôi không phải là Tả Hưởng…” Đối phương nói, “Tôi là người tốt… Hắt xì!”
Hắn hắt hơi một cái, tiện tay lấy cái khăn xoa xoa nước mũi, nói: “Tôi…”
Song, còn chưa dứt lời hắn đã ngã xuống đất.
Trương Nhất Manh: “…”
Cái khăn lông… -_-
Chẳng lẽ trên cái khăn đó có thuốc mê, sau đó hắn đợi Trương Nhất Manh mở cửa liền chụp cái khăn đó lên đầu cô, nhưng mà sao… Sao hắn lại lấy cái khăn vừa lau mồ hôi xong lau nước mũi chớ… Đầu óc có bình thường không thế…
Trương Nhất Manh dở khóc dở cười mở cửa, quả nhiên thấy đối phương đang nằm dưới sàn đất, Trương Nhất Manh cẩn thận lấy chân đá đá vào người hắn thử, thấy vẫn không có chút phản ứng nào.
Đúng là phiền phức mà.
Trương Nhất Manh lắc đầu, chuẩn bị đóng cửa lại gọi điện cho Trương Ninh Trí, song, cô vừa mới quay người lại đã bị người kia kéo chân lại, Trương Nhất Manh còn chưa kịp phản ứng đã ngã về sau, đối phương cũng rất chi là tốt bụng, không nỡ để cho cái ót cô tiếp đất, nhanh chóng đỡ lấy cô, nhưng cũng không tốt như Trương Ninh Trí – vừa tiếp xúc với cổ cô liền giữ chặt lại, sau đó lấy cái khăn đặt lên miệng và mũi Trương Nhất Manh.
Trước khi Trương Nhất Manh mất đi ý thức chỉ suy nghĩ được hai điều.
Một. Cô mới là phiền phức.
Hai. Cái khăn đó… Có sạch không vậy… Tên tiện nhân Tả Hưởng này…






Tề Phỉ vừa Photo Shop, thỉnh thoảng lại nhìn sang cửa sổ game, nhân vật của Trương Nhất Manh vẫn đứng yên không nhúc nhích, không có chút phản ứng nào.
“Sao lại đi lâu thế này…”
Cô cảm thấy kì lạ, gọi điện thoại cho Trương Nhất Manh, Trương Nhất Manh cũng không đánh.
“… Chẳng lẽ đánh nhau với bạn gái trước của Trương Ninh Giản?” Mép môi Tề Phỉ giật giật, vừa lắc lắc đầu bỏ đi suy đoán của mình: “Không thể nào, với tính cách của Trương Nhất Manh thì…”
Bỗng nhiên, nhân vật trong trò chơi của Trương Nhất Manh giật giật.
Tề Phỉ mấp máy môi: “Cảm ơn.”
Hiếm khi hai người nói chuyện lâu như vậy mà không cãi nhau tí nào, thế mà nguyên nhân lại không vui vẻ gì, ba anh em họ Trương về nhà thì phát hiện Trương Nhất Manh biến mất, bảo vệ ở cửa cũng bị đánh bất tỉnh, cửa mở toang.
Ba người sau khi trở về không bao lâu dì Thu cũng trở về, dì Thu nói mình nhận điện thoại nghe nói con mình bị tông xe mới vội vội vàng vàng đi bệnh viện, kết quả phát hiện căn bản không có việc này, cho nên nhanh trở về, nhưng là chậm một bước… Không, rất nhiều bước…
Trương Ninh Trí cùng Trương Ninh Hi vừa nhìn thấy tình huống này sắc mặt đen lại, Trương Ninh Trí lập tức gọi điện thoại bắt đầu liên lạc, mà Trương Ninh Hi tiến vào gian phòng bên trong tìm manh mối, sau đó nhìn thấy màn hình máy tính Trương Nhất Manh đang chơi dở, cùng Tề Phỉ đang đợi trên game.
Trương Ninh Hi chạy xuống lầu, thấy Trương Ninh Giản cau mày, hiển nhiên cũng đã biết chuyện Trương Nhất Manh biến mất, Trương Ninh Hi nói: “Vừa rồi Nhất Manh và Tề Phỉ đang chơi game, Tề Phỉ nói cô ấy đi bắt điện thoại, nói là bạn gái trước của Ninh Giản đem trả lại nhẫn… Sử dụng chiêu này chỉ có thể là Tả Hưởng.”
Trương Ninh Trí yên lặng gật đầu: “Nghe bảo vệ miêu tả thì đúng là đám người của Tả Hưởng.”
Trương Ninh Giản nói: “Mẹ bị Tả Hưởng bắt cóc?”
Trương Ninh Hi nói: “… Ừm.”
Trương Ninh Giản lại rất tỉnh táo, nói: “Vậy sao.”
Sau đó, anh xoay người đi ra ngoài, Trương Ninh Hi ngăn cản anh: “Ninh Giản, em muốn đi đâu?”
Giọng nói Trương Ninh Giản vẫn bình tĩnh như thế: “Tìm mẹ?”
Trương Ninh Trí cũng đứng lên, đứng trước mặt Trương Ninh Giản, nói: “Anh đã phái người đi tìm bọn Tả Hưởng rồi, em đừng đi lung tung, anh biết em rất quan tâm Trương Nhất Manh, nhưng điều kiện trước tiên để tìm cô ấy là phải đảm bảm cho sự an toàn của chúng ta đã.”
Trương Ninh Hi cũng nói: “Đúng vậy, sao khi không Tả Hưởng lại bắt Trương Nhất Manh làm gì? Chẳng phải liên quan đến chúng ta sao? Em không nhớ quan hệ giữa chúng ta và Tả Hưởng rất phức tạp sao… Haiz, tốt nhất là em đừng xúc động mà làm việc theo cảm tính.”
Trương Ninh Giản nhìn hai người bọn họ, nói: “Đây không phải là làm theo cảm tính, Nhất Manh là mẹ của chúng ta mà.”
Trương Ninh Hi đầy dấu chấm hỏi: “Như vậy thì liên quan gì?”
Trương Ninh Giản nói: “Nhất Manh là mẹ, em là con, con đi tìm mẹ, khó khăn cũng là chuyện bình thường, chẳng phải sao?”
Trương Ninh Hi: “…”
“Không được! Em đang nói nhảm gì vậy, chẳng hiểu em đang nói gì cả?”
Trương Ninh Giản nghiêm túc nói: “Em là trẻ con, bởi vậy nói chuyện không cần logic!!!”
Nói xong anh liền đi ngang qua Trương Ninh Hi và Trương Ninh Trí, chạy nhanh ra ngoài, Trương Ninh Hi đứng