Tác giả: Sheryl Nome
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 134882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/882 lượt.
ọc Tô Nhiên, tuy rằng anh có thể lý giải, nhưng là, em đang chiếm hữu tài sản chung, anh là nói cái chăn.”
“... Không có. Hai giường, em chỉ lấy một giường, anh qua giường khác lấy là được rồi.” Người không quay đầu lại, chỉ có âm thanh truyền tới.
“Chăn mỏng như vậy, vốn chính là lấy chăn của hai giường đắp cùng nhau a, bằng không sẽ đông lạnh mà bị cảm luôn.” Đại thần nhìn thoáng qua điều hòa trên đỉnh đầu, bình tĩnh mà đúng lý hợp tình nói.
“... ”
Đợi trong chốc lát, Trì Quy thấy tằm yêu bạn học Tô đem chăn đẩy sang, vì thế cong khóe môi cười cười dụng lực đem chăn kéo lên đắp cho cả hai người, “Như vậy liền tốt hơn nhiều rồi.”
“... Học trưởng ngủ ngon, em ngủ đây.”
Trì Quy hiểu rõ mà cười cười, giơ tay tắt đèn. Phòng nháy mắt trở nên tối đen, yên tĩnh cũng theo đó mà dị thường rõ ràng.
Trì Quy ở trong bóng đêm dùng sức nhìn hình dáng người trước mặt thật lâu, sau đó cười cười vươn tay đem đứa nhỏ vẫn thủy chung không chịu quay đầu lại nhìn mình ôm tiến vào trong ngực, nghe thấy âm thanh đối phương nho nhỏ mà hô ‘A’ lên một tiếng, sau đó gia tăng lực đạo ở tay, đầu hơi hơi nâng lên, trong bóng đêm tìm được vị trí, lập tức cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên gương mặt đã đỏ hồng kia.
“Ừ, ngủ ngon.”
Vô Trách Nhiệm Tiểu Kịch Trường - Tiểu Quy
Chuyện này phải nhắc lại ngày xx tháng xx năm xxxx, tiểu ngốc từ đâu mang về một con mèo nhỏ màu nâu và trắng.
Đại thần ngày hôm đó về nhà thấy bảo bối nhà mình ngồi ở trên ghế sôpha, trong ngực ôm một con mèo nhỏ, mà bạn học Tô Nhiên chính là hai mắt sáng rực mà nhìn chằm chằm mèo nhỏ mà mỉm cười.
Thấy đại thần, Tô Nhiên cười đến rất vui vẻ, “Anh về rồi.”
“Đây là... ?”
“... Vậy, anh giúp em nghĩ biện pháp được không, em thật sự không muốn vứt bỏ nó.”
Đại thần liếc mắt nhìn người nào đó ánh mắt sáng quắc nhìn mình, nhướn mày cười cười, “Biện pháp a? ... Cũng không phải không có. Bất quá.”
Tô Nhiên nghe thế thì mặt liền đỏ lên, cắn răng thật nhanh ở khóe miệng đối phương hôn một cái, “Được, được rồi chứ.” Thật gian xảo a!!
Mục đích đạt thành, đại thần gật gật đầu, “Ừ, cũng khéo, cùng lầu với chúng ta có một dì, em có biết không? Dì ấy tháng trước về hưu, gần đây hẳn là rảnh rỗi, anh với dì ấy xem như có quen biết, nói không chừng có thể nhờ dì hỗ trợ giúp đỡ một chút, coi như cho dì ấy làm bạn cũng được.”
“Thực sự vậy sao? A thật tốt quá, tiểu Quy cuối cùng không cần phải bị vứt bỏ!! Thật tốt quá.”
“... Tiểu, Quy?”
“Đúng vậy, em đặt tên cho nó. Hắc hắc, thật đáng yêu đúng không. Tiểu Quy tiểu Quy, hắc hắc.” Hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt người bên cạnh biến hóa, tiểu ngốc vẫn vui tươi hớn hở như được kho báu.
“... Ừ, thực đáng yêu.” Bất quá không chỉ có con mèo này.
“Hắc hắc, em biết mà, anh xem, anh kêu Trì Quy, nó gọi là tiểu Quy, rất có cảm giác gia đình đúng không?”
Đại thần nhìn người nào đó ngẩng mặt cười tủm tỉm tiếp tục nói, cười cười, sau đó vươn tay nâng cằm người nào đó lên, “Anh là Trì Quy, nó gọi tiểu Quy, như vậy, em thì sao?”
“... Em, em gọi là Tô - ừm, ưm... ” Lời chưa nói xong liền bị người nào đó mạnh mẽ ngăn chặn, thời điểm bị ôm tiến vào trong lồng ngực theo bản năng mà đem mèo nhỏ ôm chặt lại, tiểu Quy ăn uống no đủ còn chưa kịp phản ứng liền meo meo mà kêu một tiếng tỏ vẻ bất mãn.
“Ừm... Tiểu, tiểu Quy lại... hmm, tiểu... ”
“Để nó đi đi. Người lớn làm việc, phi lễ vật thị(1).”
(1) Một câu nói của Khổng Tử: Phi lễ vật thị, phi lễ vật thính, phi lễ vật ngôn, phi lễ vật động: Không nhìn điều sai, không nghe điều bậy, không nói điều trái, không làm điều quấy.
“Chính là... ừm... ”
“... ”
“Meo meo.”
“... Ừ... a... ”
“Meo meo!!”
/29/. Người ta nói, đây gọi là em nhìn qua rất ngon a~.
Lúc ngủ dậy sắc trời đã sáng hẳn, thế nhưng chỉ có một chút ánh sáng xuyên thấu qua bức màn dày mà chiếu vào. Tô Nhiên theo thói quen tính xoa xoa ánh mắt có chút mơ hồ, còn chưa buông tay xuống chợt nghe từ gối đầu bên cạnh truyền đến âm thanh làm cho hung hăng hoảng sợ.
“Dậy rồi?”
Chờ đến lúc kịp phản ứng bản thân mình hiện tại ở đâu và người bên cạnh là ai, gương mặt vốn dĩ mỗi sáng sớm bình thường luôn có vẻ tại nhợt nháy mắt hồng thấu hơn phân nửa.
Trì Quy thấy người nào đó sắc mặt biến hóa thực vi diệu, mặt mày liền tràn ngập ý cười, trong nháy mắt đem cái người đang muốn chạy đ