Tác giả: Sheryl Nome
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 134879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/879 lượt.
̉n thận, anh đừng tức giận mà, thực xin lỗi.”
“Ngốc nghếch. Anh là sợ hãi.”
“Em biết em biết, thực xin lỗi, thực xin lỗi, em về sau sẽ cố gắng làm cho mình ít phạm sai lầm, học trưởng anh đừng lo lắng, em thật sự - ư, hmm... ”
...
Giữa trưa ngày thứ hai, bị Trì Quy gắt gao ôm vào trọng ngực, vừa động cũng không thể động, cả người toan đau, Tô Nhiên nhịn không được thầm nghĩ, về sau tuyệt đối tuyệt đối không thể làm cho anh ấy tức giận như vậy.
Hậu quả thực nghiêm trọng!!
Người Ta Nói, Đây Gọi Là Tiếp Tục Ngọt Ngào
Trì Quy về trường học giao xong tài liệu đã chuẩn bị trước thì quay trở lại nhà trọ, vào cửa liền thấy Tô Nhiên nửa người quấn trong chăn, bộ dáng đầu nghiêng một hướng chôn ở gối đầu nằm úp sấp trên giường, không kìm được bật cười rồi nhẹ bước đi qua.
Nhìn đến một bên mặt tiểu ngốc mới biết nguyên lai người đã tỉnh, mở to mắt không biết thất thần suy nghĩ cái gì, cư nhiên không ý thức được chính mình đi tới.
Trong tầm mắt Tô Nhiên đột nhiên xuất hiện một thân ảnh làm cho kinh ngạc mà hoàn hồn, thấy rõ người đến là ai liền nhẹ nhàng thở phào một cái, sau đó đem đầu hơi hơi nâng lên, “Anh cũng không chịu lên tiếng, làm em sợ muốn chết.”
“Bạn học Tô, anh bày tỏ tuyệt đối không phải lỗi của anh. Là em không biết nghĩ cái gì mà chuyên chú đến không thèm nhìn anh.” Trì Quy cười cười ngồi xuống, vươn tay nhéo nhéo gương mặt mềm mại của đối phương.
“Sao?” Kiên nhẫn mà nghe đối phương có chút khó khăn giải thích.
“... Anh, vì cái gì, lại chọn em?” Cho dù cùng một chỗ cũng chưa từng buông được lo lắng cùng nghi hoặc trong lòng, kỳ thật chính là nội tâm vẫn ẩn ẩn tự ti.
“Vậy tiểu Nhiên, em, vì sao thích anh?”
“... ” Thật xấu a. người ta hỏi trước tiên mà.
“Tiểu Nhiên, nếu ban đầu là bởi vì giọng nói, vậy hiện tại, vì cái gì thích anh?”
Tuy rằng ngượng ngùng, nhưng nghĩ nghĩ vẫn là thành thật trả lời: “... Bởi vì học trưởng tốt lắm. So với trong tưởng tượng của em còn tốt hơn.” Thích anh như vậy, cũng giống như chuyện đương nhiên.
“Ừ. Đáp án của anh cũng giống như thế.”
“Gạt người... Kém rất nhiều đi, em làm sao so sánh được với học trưởng. Tính cách, năng lực, cái gì cũng kém hơn nhiều lắm. Em”
Trì Quy đánh gãy lời đối phương vẫn còn đang định nói tiếp, “Ngoại trừ vẫn thủy chung đối với mình không tự tin, tiểu Nhiên, em so với bản thân nghĩ đến tốt hơn nhiều lắm.”
Ngốc nghếch, em không biết em có bao nhiêu trân quý, nếu không anh đã không có chút sức chống cự mà rơi vào.
“... ”
Trì Quy thở dài, nghiêng người dán cái trán vào trán đối phương, có chút bất đắc dĩ cùng đau lòng, “Như thế nào mới có thể khiến cho em tin tưởng bảo thân cũng tin tưởng vào anh nhiều một chút đây? Làm thế nào em mới có thể không một mình miên man suy nghĩ? Hở, bạn học Tô Nhiên?”
“... Thực xin lỗi.” Tính cách như vậy của mình, kỳ thật anh cũng thực khó xử đi.
“... Còn có mấy lời thực xin lỗi thực cảm tạ gì đó nữa, tiểu Nhiên, em có thể không cần khách khí với anh như vậy được không. Bất quá không vội, chúng ta từ từ sẽ đến, chỉ cần em tin tưởng anh, được không?”
“Vâng.”
Dựa vào thật sự gần, cho nên hai đôi môi cứ như vậy thuận lý thành chương mà tự nhiên tiếp hợp, Trì Quy một bàn tay đặt sau cổ tiểu ngốc, tay kia cùng đối phương mười ngón giao hòa, hơi thở chất chứa trấn an cùng ôn nhu, ngay cả không khí tựa hồ cũng nhiễm một tầng lo lắng thản nhiên.
“Phụt, ha ha ha ha ha ha ha ha.” Mới vừa tách ra, đại thần liền nhịn không được cười đến thoải mái, tiểu ngốc thì xấu hổ quẫn bách đến không chịu được, trở người hung hăng đem mình trốn vào trong chăn.
Cư nhiên, cư nhiên ngay tại lúc này, lúc này... Bụng lại kêu a!!
Đi chết đi đi chết đi!
“Ha ha được rồi được rồi, thế này không tốt. Em đã một ngày không ăn cái gì, đói không phải bình thường sao.”
“... ”
“Muốn ăn cái gì, anh hiện tại đi mua.”
“... Mì trứng gà cà chua.” Tiểu ngốc cả người đỏ rực từ trong chăn lộ ra nửa khuôn mặt.
“Được. Em nằm nghỉ thêm chốc lát, anh đi nhanh rồi về.”
“Vâng.”
Trì Quy mua xong quay về đã gặp Tô Nhiên thay tốt quần áo ngồi ở trên giường, trên đùi là một quyển tạp chí, nhìn xem đến nhập thần.
“Đang xem gì đó.” Trì Quy buông mì, hỏi.
“Anh đã trở lại. Hắc hắc, là tạp chí tin tức để ở đầu giường thôi.”
“Ừ. Được rồi, đừng xem nữa, rửa tay đi chúng ta ăn cơm trước.”
“Đư