Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.
những ngày tiếp sau sẽ thiệt thòi rất lớn. Bởi vậy cô mỉm cười một cách thành khẩn, biểu tình nhu thuận: “Lan Tả, em sai rồi. Mấy ngày hôm trước dì cả ở đây, tâm tình em không được tốt. Chúng ta đều là phụ nữ, chị hiểu. Em thiệt tình không coi chị là người ngoài nên lúc đó mới dám nói tất cả. Em hiểu rõ ràng là chị đối tốt với em. Dĩ nhiên em cũng đã tự phản tỉnh sâu sắc, lúc đó em không nên hét vào chị. Cho dù hai chúng ta bất đồng ý kiến cũng có thể thương lượng tốt...”
Lan Tả nghiêm mặt: “Thì ra em cũng biết kiểm điểm? May mà em không phải con gái của chị, nếu không chị nhất định sẽ nhốt em lại, đánh cho đến khi em không dám làm việc vọng động như vậy nữa.” Nói xong cô thở dài một hơi: “Đi theo chị, có người muốn gặp em.”
Người Ba Đẹp Trai Với Cậu Con Trai
Trong công ty, trợ lý A nói chuyện với trợ lý B đều bày tỏ sự cảm ơn chân thành đối với chuyện Hàn Duệ tặng quà, bởi vì quà tặng thật sự là đã động đến trái tim của hai cô rồi.
Sau đó, trợ lý C đi đến, cô thần bí lôi kéo A và B, miệng thở hổn hển nói: “Hai người đoán xem, tôi nhìn thấy ai ở trong văn phòng của Lan Tả?”
A: “Người nào a?”
B: “Có thể là ai, Tả Tư Ninh chứ còn ai.”
C ngắt lời, hơi đắc ý nói: “Sai, tôi nhìn thấy một đứa bé bốn, năm tuổi. Tôi còn hỏi nó tới tìm ai, hai người đoán xem nó nói như thế nào?”
A cùng B: “Không đoán, nói nhanh!”
C hít vào một hơi: “Đứa bé kia nói đến tìm chị xinh đẹp. Nó còn mở cho tôi xem một poster, hai người đoán...”
A cùng B nổi giận: “Đoán đoán cái đầu cô.”
C không để ý, bĩu môi: “Là poster của Tả Tư Ninh a. Hai người nói đứa nhỏ này có quan hệ gì với Tả Tư Ninh? Có phải là chị em thực sự hay không?”
Có điều giọng của ba người phụ nữ quá to, vì thế nên D, E và các loại nhân vật đều nghe thấy được. Mọi người truyền miệng làm tăng thêm không ít chuyện phiếm, giúp thời gian trôi qua trong công tác nhàm chán.
Vừa vặn lúc đó ông chủ của Tả Tư Ninh đi tới, hắn mỉm cười, bộ dáng thân thiện nhưng tất cả người làm đều rõ hắn là một tiếu diện hổ - hắn càng đối với ngươi tươi cười thì ngươi càng bị nguy hiểm. Bởi vậy dưới tầm mắt của hắn, đoàn thể nhiều chuyện lập tức như những con chim bay mất không còn bóng dáng tăm hơi.
Ra ngoài tuần tra một chuyến, Ninh Thiếu trở lại văn phòng, nhìn người bạn Hàn Duệ của mình. Hắn nhịn không được vui sướng khi người khác gặp họa: “Vợ của cậu thật sự là lớn nhỏ đều ăn hết a. Hiện tại cả đứa nhỏ bốn, năm tuổi cũng đã tìm đến cửa rồi.”
Tuy hai người vừa ẩu đả qua nhưng trên người Hàn Duệ không một chút dấu vết nào. Quần áo và tóc tai của anh đều giống như lúc mới đến. Kể cả vẻ mặt của anh cũng lạnh lùng giống như lúc đầu. Khóe miệng anh hơi nhếch lên: “Phải không? Đợi tí tôi đi qua nhìn xem. Hiện tại chúng ta tiếp tục vấn đề vừa mới nói.”
Ninh Thiếu vội vàng ngồi xuống lật xem văn kiện: “Cậu xem đấy, tôi bận rộn nhiều việc, việc này để nói sau đi.”
Hàn Duệ lạnh lùng hừ một tiếng: “Có thể a nhưng đừng nghĩ đến trang bị của trò chơi cho hai mươi đứa cháu từ ba người bác, tám người dì của cậu. Hay là tôi đóng tài khoản của bọn họ nhỉ? Dù thiếu mấy người chơi khó hầu hạ như vậy, Vạn Hoa cũng không sao.”
Nghĩ đến cảnh hai mươi đứa cháu từ ba bà bác, tám bà dì cùng vây công ở bên cạnh mình, lôi kéo mình hỏi tài khoản có chuyện gì, trang bị tại sao không có... Ninh Thiếu không thể không phát điên. Hắn bất đắc dĩ để xuống văn kiện, giấy tờ: “Không phải tôi không giúp cậu, chỉ là vợ của tôi gần đây ở trong công ty phát triển nghiệp vụ, muốn tạo quan hệ tốt với tài chủ Lâm Chấn Hải, thật vất vả mới đặt được quan hệ với Lâm Tĩnh... hajz, cậu nói, vợ cậu đắc tội ai không đắc tội, tại sao lại là cô ta a!”
Hàn Duệ nhướng lông mày, tỏ vẻ có nghe lọt những lời này, nhưng giọng điệu của anh vẫn lạnh lùng như cũ: “Ý của cậu là từ hôm nay trở đi muốn đóng băng vợ của tôi sao?”
Ninh Thiếu cười ha ha, đôi mắt nheo lại thành một đường ngang, bộ dáng thân thiết nhưng có vẻ âm mưu quỉ kế nhiều hơn: “Đừng nói nghiêm trọng vậy. Mấu chốt ở chỗ, phải xem vợ của cậu có chịu khó hay không. Nếu đĩa đơn đầu tiên của cô ấy đạt được thành công thì cho dù công ty muốn mai một nhân tài nhưng các nhà kinh doanh khác cũng không vui, cậu nói phải hay không? Đến lúc đó Lâm Tĩnh cũng không phản đối rồi.”
Lời của hắn vừa dứt, Hàn Duệ đứng dậy rời khỏi, Ninh Thiếu khẩn trương lên tiếng: “Eh, eh. Bạn lâu năm mà cậu không nói lời nghĩa khí a. Ít nhất thì phải đi uống một chén với tôi chứ.”
Hàn Duệ quay đầu, ánh mắt sắc tựa dao, nhếch môi nói lời cay độc: “Có cần tôi gọi điện thoại giúp cậu, gọi vợ cậu đến uống với cậu?”
Gần đây vợ chồng nhà họ Ninh dự định có con vì thế nên cô Ninh hạ lệnh cho Ninh Thiếu kiêng rượu, cai thuốc, tính toán hết thảy để cho cục cưng khỏe mạnh. Cho nên nếu để cho cô Ninh biết là chồng mình uống rượu thì sẽ dừng lại, kế hoạch tạo người kia sẽ bị phá sản.
Ánh mắt Ninh Thiếu oán giận: Hàn Duệ, người này quá súc sinh, quá độc ác...
Hàn Duệ đi tìm Tả Tư Ninh, cũng muốn nhìn xem đứa bé con kia. Vừa đến cửa phòng của người đại d