Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.
ng muốn từ miệng mình biết được cái đáp án khác bởi vì gần đây cô có xung đột với nhà họ Lâm. Nghĩ vậy, Hàn Duệ không tự giác nâng tay xoa đầu cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Nếu anh dám mang em đi, liền sẽ mang em trở về bình yên vô sự. Hơn nữa nhà họ Lâm cũng không phải đầm rồng hang hổ, bên trong không có con hổ ăn thịt người nào.”
Tả Tư Ninh bảo trì tư thế ngước nhìn. Cô ngắm người đàn ông đứng trước mặt mình, vẻ mặt của anh chắc chắn đến như vậy, giống như là anh chính là ô dù có thể che chắn cho cô chống lại giông bão.
Cô bị suy nghĩ của chính mình dọa sợ, khẩn trương tránh sang một bên, né tay của Hàn Duệ. Vì sao? Tả Tư Ninh lo lắng rằng mình sẽ bị mê hoặc mà mất tự chủ, tự động ỷ lại người khác.
Cô dùng thời gian năm năm mới học được độc lập, tự gánh vác, nếu lúc này sụp đổ, xây dựng lại, tự đứng lên lại trên đôi chân mình chắc cũng phải mất vài năm. Như vậy quả thực là lãng phí cuộc sống, nói ngắn gọn: mù quáng làm đi làm lại.
Cô bình tĩnh khụ một tiếng: “Em có một nghi vấn, rốt cục anh với nhà họ Lâm có quan hệ gì?”
Trán theo thói quen lại nhăn lại, Hàn Duệ cũng chưa phát hiện mình đã biến thành cái bộ dáng lạnh lùng, giọng nói của anh cũng lạnh lùng và xa xôi giống như ánh trăng trong veo kia: “Ah... Lâm Chấn Hải thu dưỡng anh và Hàn Trữ.”
Mấy chữ đơn giản làm cho tâm của Tả Tư Ninh run lên, cô không thể không thừa nhận lượng tin tức hôm nay quả thực quá nhiều so với khả năng của cô. Tất cả bắt đầu từ lúc Hàn Duệ mang con trai đi, bắt đầu từ lúc anh sờ đầu mình, từ lúc anh nói anh muốn thu dưỡng con trai... Tả Tư Ninh giống như là đứng trước một cái gương, tự mình nói chuyện với chính mình.
Làm con nuôi có mùi vị như thế nào cô hiểu rõ ràng. Người nhận nuôi có thể là ân nhân, cũng là chủ nhân, nhưng rất khó trở thành người nhà. Những đứa trẻ không cha không mẹ từ nhỏ càng thêm mẫn cảm hơn so với những đứa trẻ khác. Bọn họ biết ơn, oán hận, giả bộ lạnh lùng... Chính bọn họ cũng không phát hiện những kĩ năng đó, nhưng có một chuyện không dễ dàng học – yêu.
Nhất là ở những gia đình như nhà họ Lâm, những năm lấy thân phận con nuôi của Hàn Duệ hiển nhiên là phức tạp hơn nhiều so với Tả Tư Ninh.
Bị một phần đồng cảm, Tả Tư Ninh bỏ xuống tất cả phòng bị, nhẹ nhàng tiếp sát, hai tay ôm lấy Hàn Duệ. Hai tay nhịp nhàng vuốt nhẹ lên trên lưng anh, giống như lúc dỗ Hữu Hữu ngủ vậy.
Hàn Duệ không đẩy ra bởi vì anh quá sửng sốt. Lớn như vậy, có người đánh qua, có người mắng qua, có người giúp qua... đáng tiếc, ban đêm chưa từng có người nào ôm anh như vậy. Anh nhìn người phụ nữ thấp hơn mình một cái đầu, đầu ngón tay chạm vào một lọn tóc của cô. Một trận gió nhẹ mang tới hương vị của cô: mùi hương hoa hồng nhàn nhạt, phối hợp với vị rượu vang còn sót trong miệng. Hàn Duệ chưa bao giờ say bây giờ lần đầu tiên có cảm giác say.
Khóe miệng anh giương lên, dán vào tai người phụ nữ, thấp giọng, mỉm cười: “Em biết dưới tình huống này, cái ôm của em đối với người đàn ông có ý nghĩa gì không?”
Tả Tư Ninh lúc này muốn đẩy ra cũng đã không kịp rồi. Cả người cô bị bức đến bên lan can, hai tay Hàn Duệ đang ở bên người cô, quây cô vào trong một góc nhỏ hẹp.
Cô trợn tròn mắt, đang muốn nói chuyện, đáng tiếc cặp mắt sâu như biển mùa đông đã phóng đại trước mắt. Cảm giác sâu thẳm kia gần như nhấn chìm cô. Mà môi Hàn Duệ cũng phủ lên môi cô không chút do dự. Nụ hôn của anh từ nông chuyển sang sâu dần, như có một cỗ lực hấp dẫn tự nhiên, không khí trong miệng của Tả Tư Ninh bị anh hút đi, răng cô chưa kịp đóng lại đã bị anh xâm nhập. Đầu lưỡi của anh du ngoạn, vui đùa, vòng quấn xung quanh cô. Trong miệng cô đã ướt át, không rõ đây là nước miếng của anh hay là của cô.
Lý trí nói cho Tả Tư Ninh, cô lúc này nên xuôi thuận theo, tiếc là nghĩ đến tình cảm thầm mến năm đó tới tình huống ngày hôm nay, cô có chút không cam lòng. Sớm biết trước thì năm đó cho dù là hạ dược cũng sẽ biến Hàn Duệ thành người của mình cũng tốt hơn là hiện tại.
Hàn Duệ dường như cảm thấy cô có chút kháng cự, Hàn Duệ đưa một tay vào trong đồ lót, khéo léo cởi nút buộc đằng sau lưng của cô. Sau đó tại vị trí chóp núi nhéo một cái. Vừa buông tay, anh liền nghe thấy tiếng kêu đau của cô. Âm thanh này đốt cháy niềm đam mê trong anh, từng cỗ sóng nhiệt trút xuống bộ vị hạ thể. Anh dán bên tai cô, trong lời nói bá đạo lộ ra một chút ôn nhu: “Chúng ta đã là vợ chồng hợp pháp, anh nói rồi, đây không phải là chuyện đùa.”
Trong niềm đam mê, anh thậm chí còn có một ý nghĩ: có lẽ cả đời này cùng cô như vậy cũng không tồi.
Hai tay bị nắm chặt, Tả Tư Ninh trợn mắt nhìn anh, sau khi bờ môi được buông ra, cô thở hổn hển. Chỉ có điều là cô không thể nghĩ rằng bộ ngực đang thở phập phồng của mình không ngừng lên xuống ma xát ở ngực của Hàn Duệ, kia quả thực là... khiêu khích quấy nhiễu.
Quả nhiên cô nhìn thấy một luồng lửa thiêu đốt trong mắt Hàn Duệ, rất ấm áp mà cố chấp. Tay anh càng linh hoạt du ngoạn trên người cô, đầu ngón tay rất nhanh đã đến cửa hoa kính. Khi anh chạm đến vùng bụi rậm bí mật kia, một luồng kích thích như đ