Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.
iện, liền nghe thấy một âm thanh non nớt ngọt ngào: “Chị xinh đẹp, Hữu Hữu sai rồi. Chị đừng tức giận có được hay không?”
Âm thanh này rất quen thuộc, Hàn Duệ cảm thấy mình đã nghe qua giọng nói này ở đâu, còn cái tên Hữu Hữu này... Hữu Hữu... Hữu Hữu... bỗng nhiên lông mày anh giãn ra: thì ra chính là đứa bé kia. Nó tại sao lại đến nơi này?
Anh còn chưa kịp gõ cửa thì cửa đã bị mở ra, Tả Tư Ninh kéo tay đứa bé, biểu tình nghiêm túc, miệng còn đang trách cứ: “Cái đứa nhỏ này chuyên làm cho người lo lắng. Cứ chạy lung tung như vậy, nếu xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ? Người trong nhà không nhìn thấy con có thể lo lắng đến chết. Cái đứa nhỏ này...”
Tả Tư Ninh không chú ý Hàn Duệ đang tránh né ở một bên, cô lôi kéo đứa bé đi ra cửa, hình như muốn đưa nó về nhà. Đáng tiếc, đứa bé ôm lấy chân Hàn Duệ, khóc hu hu lên: “Mẹ... chị xinh đẹp, Hữu Hữu không muốn đi. Trong nhà không có ai, Hữu Hữu sợ...”
Nói xong Hữu Hữu cọ nước mũi vào ống quần của Hàn Duệ, sau đó ngẩng đầu lên cười cười với anh. Nụ cười kia giả bộ biết điều, giả bộ vô tội, làm cho người không sao tức giận được. Tuy nhiên khi cậu nhìn rõ bộ dáng của Hàn Duệ, đôi mắt trợn tròn: “Ba! Ba! Sao ba lại ở trong này?”
Cả thế giới đột nhiên im ắng.
Toàn bộ mọi người ở đây, kể cả những người sẽ bị làm cho ngạc nhiên... sau khi ngạc nhiên qua đi đều sẽ nhìn vào Hàn Duệ, Tả Tư Ninh, vào cả đứa bé nữa, đều có một cảm giác cực kì vi diệu: đây là một gia đình phải không?
Dưới ánh mắt của mọi người, người “ba” bình tĩnh dắt “con trai” đi ra cửa. Bàn tay to lớn nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ làm cho người cảm thấy cảm xúc ấm áp, chỉ là nhân vật chính của vụ bê bối này lại có mối quan hệ ngầm đến thế này sao? Thật là quá mạnh mẽ rồi...
Vì thế có người cầm điện thoại lên gọi điện, có người thì bắt đầu twitter, người thì bắt đầu tán gẫu...
Đúng lúc này Tiếu Diện Hổ lại xuất hiện, ông chủ Ninh Thiếu dâng lên nụ cười kinh điển: “Không nên chơi điện thoại di động nha... Công ty này hình như là triển khai thêm nghiệp vụ săn ảnh sao? Có người muốn đi ăn máng khác sao?” Nói xong hắn nở một nụ cười với Tả Tư Ninh, đồng thời gật gật đầu: “Đi đến phòng của Lan Tả đi, có một số việc muốn nói với cô.”
Trong đầu Tả Tư Ninh như có một cây cung cứ căng lên. Cô không biết Hàn Duệ mang Hữu Hữu đi tới nơi nào, nói chuyện gì. Trong lòng giống như có một quả bom hẹn giờ, tíc tắc đến gần thời gian phát nổ. Hơn nữa, những chuyện rách nát trong công ty cũng làm cho cô thêm lo lắng. Một phần ba những chương trình đã được lên kế hoạch bị phá bỏ, chỉ trong một ngày, không ít những công ty có ý định hợp tác tài trợ đều gọi điện thoại bày tỏ cơ hội hợp tác lần tiếp theo. Đó chính là ngầm nói rằng chúng tôi không có ý tài trợ cho cô.
Lan Tả đã dự tính được những chuyện này, cô còn xem xét những mầm non mới rồi. Tả Tư Ninh liếc qua vài lần, đại đa số đều là những cô gái trẻ tuổi, đầy sức sống. Có người vẫn chỉ là học sinh trung học. Nếu mà đem so sánh với các cô gái đó, Tả Tư Ninh phi thẳng lên làm bà cô rồi.
Đối với chuyện này Tả Tư Ninh có phần ưu thương. Trong thời gian nghỉ thu âm, cô đi xuống tiệm cafe dưới lầu mua Latte mà Lan Tả vốn yêu thích, chân chó nịnh nọt đưa Latte đến trước mặt Lan Tả. Lúc Lan Tả uống cafe, cô yếu ớt hỏi gần đây có thông báo gì hay không .
Lan Tả lộ ra vẻ bình tĩnh: “Không có thông báo gì cả. Chờ sau khi ca khúc mới được phát hành sẽ có nhiều chuyện. Mấy ngày này em nghỉ ngơi cho tốt vào, dành thể lực đi.”
Lòng thấp thỏm của Tư Ninh cuối cùng rơi xuống, hẳn là vậy đi. Trọng điểm gần đây chỉ là ca khúc mới. Đương nhiên là cô rất tin tưởng với ca khúc của mình, bởi vì Trương giáo viên có nghe qua bản mẫu, nghe rất êm tai.
Tả Tư Ninh đi rồi, Lan Tả để tập tư liệu xuống, thở dài một hơi.
********************** Phân cách tuyến *************************
Hàn Duệ điều chỉnh điện thoại sang chế độ yên lăng. Ánh mắt của anh rơi vào trên người đứa bé đang quỳ rạp trên đất xem sói con đang ngủ. Anh có cảm giác thân thiết ngoài ý muốn với đứa nhỏ này. Bởi vì trên người đứa nhỏ này có bóng dáng của mình năm đó. Cho nên khát vọng năm đó của anh, anh không chút keo kiệt cho đứa bé gọi là Hữu Hữu này. Lần đầu tiên gặp đứa nhỏ tại bệnh viện, biết được cậu bé không có ba mẹ, tuy có nửa tin nửa ngờ nhưng cũng không cự tuyệt mà mạc danh kì diệu trở thành “ba” của bé. Lần thứ hai gặp bé là ở cửa công ty đại diện của Tả Tư Ninh, đứa nhỏ này lạc đường. Lúc đưa bé về nhà anh biết cậu bé đang ở cùng với một người dì, cũng biết cậu bé chán cảnh cả ngày phải ở nhà, muốn nhìn xem thế giới bên ngoài. Lần thứ ba là hôm nay. Hôm nay anh cũng muốn mang đứa nhỏ này về nhà, nhưng đứa nhỏ khổ sở cầu xin nên anh mềm lòng mang bé về nhà mình ở một ngày.
Hữu Hữu bò trên mặt đất, cẩn thận leo lên chân Hàn Duệ rồi mới hạ giọng nói chuyện: “Ba, ba! Sói con ngủ thiếp đi thật rồi. Vừa rồi con xem nó đã lâu, nó cũng không mở mắt lén nhìn con.”
Hàn Duệ ngồi xổm xuống, lấy tay sờ đầu cậu bé, vẻ mặt ôn nhu: “Đúng vậy. Sói con đã ngủ rồi, con cũng đi ngủ đi.”