Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.

n họ đâu rồi? Thời điểm anh cứu em lên không để cho bọn họ phát hiện chứ?”
Một tay Hàn Duệ chống đầu, lấy loại biểu tình nhìn thấy người ngoài hành tinh nhìn cô. Chỉ nhìn, nghe mà không nói gì, giống như không đành lòng cắt ngang hình ảnh đặc sắc này.
Tả Tư Ninh phát hỏa, đây cũng không phải chuyện đùa. Chỗ này quá khủng bố, quả thực còn chưa có tiến hóa xong. Nhìn vẻ mặt, bộ dáng của anh nói lên chuyện này không liên qua tới tôi. Giận dễ sợ, cô vươn tay mò lên cánh tay của Hàn Duệ, sau đó nhéo một cái.
Hàn Duệ hít một hơi, ánh mắt rơi vào chỗ bị Tư Ninh mãnh liệt nhéo, anh không thể hiểu nổi: “Em đang diễn tuồng gì? Đầu óc thực bị hư rồi sao?” Nói xong lấy tay sờ soạng tóc của Tả Tư Ninh, tựa hồ muốn tìm xem trên đầu cô có lỗ hổng, chỗ hổng gì gì đó không.
Tả Tư Ninh đẩy tay anh ra, căm tức: “Đầu óc anh mới hỏng, em cực kì nghiêm túc hỏi anh a. Hiện tại là tình huống gì?”
Tả Tư Ninh còn chưa kịp nghe Hàn Duệ mở miệng đã nghe thấy tiếng bước chân từ xa chạy tới bên này. Trong lòng căng thẳng, cô cuống quít kéo Hàn Duệ đứng dậy, giọng điệu khẩn trương: “Xong rồi, bị phát hiện. Chúng ta mau trốn đi, cái cửa sổ kia có vẻ như có thể mở được.”
Hàn Duệ nằm trên giường không nhúc nhích, ánh mắt nghi hoặc nhìn chăm chú vào cô.
Tả Tư Ninh khó thở: “Anh làm gì, mau lên đi. Đừng tưởng đàn ông thì không bị dìm lồng heo. Bọn họ còn có thiêu sống, anh trốn không thoát.”
Lúc này lông mày Hàn Duệ nhăn lại: “Xem ra thầy thuốc trong thôn không đáng tin, sau khi trở về anh phải mang em đến bệnh viện kiểm tra một phen.”
Tả Tư Ninh ra sức phủi tay, dậm chân: “Ngươi cái đứa ngốc này, lúc này còn nói bác sĩ với không bác sĩ, đến lúc bọn họ đến đây, hai chúng ta đều không đi được. Em không chuẩn bị chết cùng với anh đâu.” Hiển nhiên là cô không hất tay Hàn Duệ ra được, không muốn chấp nhận số phận nhưng cũng chỉ có thể nhận mệnh nhìn cửa mở ra, nhìn có người tiến vào, nhìn thấy mặt chị Phương xuất hiện trước mắt.
Ôi chao, chị Phương? Không phải lão vu bà bọn họ sao?
Tả Tư Ninh sửng sốt sau đó thả lỏng, nở nụ cười: “Chị Phương, bọn họ cũng cứu chị lên sao? Chị không sao chứ?”
Đầu chị Phương mờ mịt nhìn chằm chằm Tả Tư Ninh: “Tiểu thư, cô đang nói cái gì?”
Sau khi Tư Ninh đem chuyện cô nhớ rõ kể chi tiết cho hai vị mau quên biết, đột nhiên cả căn phòng yên tĩnh, an tĩnh đến kì cục, có thể nghe thấy được tiếng hải âu kêu bên ngoài, còn có cả tiếng sóng biển.
Bỗng nhiên một tiếng cười bất ngờ phá vỡ sự yên tĩnh, một loạt hahahaha từ trong miệng chị Phương bộc phát ra, giống như tiếng pháo làm cho người ta thích ứng không kịp.
Chị Phương cười đến không kịp thở, nói chuyện cũng không lưu loát: “Tiểu thư, cô lấy ở đâu ra ý tưởng cổ quái này? A Đại, A Tiểu đúng là có tìm cô, nhưng cô vừa đến làng chài liền hôn mê, ngủ thẳng đến bây giờ. Làm gì có cái gì mà dìm lồng heo. Hơn nữa mẹ chồng tôi nằm ở trên giường mười mấy năm, làm sao có thể xuất hiện tại từ đường?”
Một tiếng sét đánh ngang tai, Tả Tư Ninh cảm thấy đầu óc mình nghẽn mạch, chẳng lẽ trí nhớ sinh động như vậy lại chỉ là một giấc mộng do mình chế tạo? Không thể, quá chân thật đi...
Cô nhìn Hàn Duệ ý muốn nhận được lời nào khác từ miệng anh.
Hàn Duệ chỉ liếc cô một cái: “Hiển nhiên là em suy nghĩ quá nhiều.”
Tả Tư Ninh sắp điên rồi, chẳng lẽ đầu mình thực sự không dùng được rồi, đúng là cô không rõ: “Không đúng, đang yên đang lành sao lại ngất?”
Đi sau chị Phương là một ông già mang theo hòm thuốc. Ông không ngẩng đầu, nói: “Đầu cô lúc trước bị va chạm, dẫn đến não chấn động. Hơn nữa vận động quá độ, đường máu quá thấp. Mấy nhân tố cộng lại dẫn đến máu cung cấp cho đại não không đủ, gây ra ngất.”
Va chạm? Không sai, lúc trước mình quả là đụng đầu vào cửa chống trộm. Vận động quá độ? Không sai, vì truy tìm tên họ Định mình chạy ít nhất ba con đường, đều bị người coi là kẻ điên rồi. Đường máu quá thấy? Giống như cũng có, từ bữa cơm tối ngày hôm qua mình không ăn cái gì nữa cả... như vậy là bao lâu rồi?
Tả Tư Ninh giờ phút này quả thực cảm thấy có điều thần bí , thế nhưng lại phát sinh loại chuyện này, thật bất khả tư nghị. Cô còn tưởng rằng mình thực sự rơi vào biển, bị làm cho sợ gần chết.
Lúc này thầy lang mở cửa sổ ra, nói: “Cô đã đi được rồi thì có thể ra ngoài một chút, hít thở không khí trong lành rất tốt cho đầu óc của cô.”
Tả Tư Ninh cảm giác đầu gối trúng một mũi tên. Một đám bọn họ có cần phải nhắc nhở mãi rằng đầu mình không tốt không? Mà khi ánh mắt của cô rơi vào cửa sổ, cô nhìn thấy biển. Nguyên lai đây không phải nhà cửa đơn thuần mà là một chiếc thuyền. Tả Tư Ninh quay đầu nhìn thoáng qua bàn tay nắm chặt lấy tay mình của Hàn Duệ, bỗng nhiên minh bạch vì sao tay anh nắm mình rất chặt.
Bởi vì anh không muốn bị mình lôi kéo nhảy xuống biển.
Tiếng chim hải âu, gió êm sóng lặng, biển lớn mênh mông vô bờ bến phát sáng lung linh trong ánh mặt trời lặn. Gần đó, trời và biển gắn vào thành một, tầng mây trôi nổi tự nhiên giống như đi xuyên qua biển rộng. Đôi khi những đợt sóng nhỏ đánh lên, tạo thành


Polaroid