Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
n dùng đôi mắt vàng đục liếc về phía Tả Tư Ninh, biểu lộ thái độ khinh thường: “Đừng nghĩ rằng bà già này không biết, thực sự chỉ là ca hát đơn giản như vậy? Từ trước đến nay mãi nghệ cùng bán thân đều khó phân biệt, cô có thể sạch sẽ đến mức độ nào? Tôi nói làm sao a Phương đi theo cô không chịu về nhà.” Nói xong bà đi tới vài bước, đến trước mặt chị Phương, lấy trượng đập mạnh vào trên lưng cô. “Nói! Còn không phải đi theo cô ta bán thân!”
Tư Ninh muốn phản bác, nhưng vừa mới mở miệng lại cảm thấy không ổn, bởi vì cô nghĩ đến: mình kết hôn cùng Hàn Duệ, có tính là bán mình hay không? Kỳ thật lão bà bà nói không sai, mãi nghệ cùng bán mình có đôi khi quả thật khó phân biệt. Lần đó nếu không phải gặp được Hàn Duệ, có lẽ cô thật sự ở bên cạnh ông chủ mỏ than đá kia rồi. Giả như Mạn Lâm... luôn luôn có quá nhiều lý do, nhưng sự thật liền là như vậy, không thể biện giải.
Nhưng thực sự là chị Phương không giống cô, chị tận tâm tận tực giúp cô trông con. Chị ấy sạch sẽ hơn bất kì ai.
Nghĩ tới đây, Tả Tư Ninh đứng ở bên người chị Phương, hướng lão bà bà mỉm cười: “Bà bà, lời này người nói sai rồi, chị Phương giúp việc trong nhà tôi. Tôi cũng đã có chồng, có công việc đứng đắn. Tôi không ăn trộm không cướp đoạt, không bán dâm. Bà có chứng cớ gì nói tôi không sạch sẽ?”
Bị cô quát như vậy lão phu nhân lui về phía sau một bước, bà nhìn tròng trọc về phía trước, nhìn chằm chằm xà nhà trong vài giây rồi sau đó ánh mắt kiên định: “Tốt! Cô nói cô có chồng, vậy thì tìm ra chồng của cô. Nếu để cho tôi phát hiện cô nói dối thì đừng trách tôi đối với hai người không khách khí. Nhị Cẩu Tử, trước đem hai người nhốt vào lồng trúc.”
Không phải chứ? Thật muốn dìm lồng heo? Này quá điên cuồng rồi. Tả Tư Ninh thực cảm thấy có phải mình đã thực xuyên qua đến bộ lạc nguyên thủy rồi không?
********************************************
Xe chạy chưa được nửa đường, lại có điện thoại từ số lạ, lần này là từ điện thoại cố định, Hàn Duệ vừa tiếp điện thoại, đầu bên kia xuất hiện một giọng đàn ông, lắp ba lắp băp: “Anh... anh... bốn... không... bốn... Tả.... chồng....”
Hàn Duệ tổn hao biết bao nhiêu lực để nghe rõ được giọng đàn ông kia, anh căn bản còn chưa phản ứng kịp lời này có ý tứ gì, còn tưởng ai đó đùa dai với anh. Nhưng khi anh lặp lại trong đầu một lần, hợp lại, cuối cùng cũng có thể hiểu một chút. Anh dừng xe sang bên cạnh: “Không sai, tôi chính là chồng của Tả Tư Ninh. Xin hỏi anh là ai? Vợ của tôi có phải ở chỗ anh không?”
Đối phương chỉ để lại một địa chỉ, còn có một câu: “Trong vòng một canh giờ, nếu anh không xuất hiện, vợ của anh liền xong rồi.”
Điển hình là lời nói của bọn cướp... thế nhưng rốt cục bọn chúng muốn gì? Chẳng lẽ mục tiêu là mình? Hàn Duệ nghĩ mãi không ra, nhưng cũng không thể nghi ngờ, anh thúc chân ga, tranh thủ từng giây phóng xe đến địa chỉ...
**********************************************
Ở trong lồng trúc, chị Phương lộ vẻ áy náy: “Tiểu thư, xin lỗi, nếu không phải bởi vì tôi, cô cũng không phải đối mặt với loại chuyện như vậy.”
Tả Tư Ninh vỗ vỗ bờ vai của chị một cái: “Chị Phương, không liên quan đến chị. Đợi Hàn Duệ đến đây chúng ta sẽ không có việc gì.”
Chị Phương vừa nghe, càng khẩn trương. Chị đưa ngón tay lên môi làm ra động tác xuỵt: “Tiểu thư, nếu bọn họ biết cô lừa gạt bọn họ, như vậy càng nguy hiểm. Nói không chừng vị Hàn tiên sinh kia cũng sẽ có nguy hiểm.”
Tả Tư Ninh lúc này mới nhớ tới cô chưa đem chuyện kết hôn với Hàn Duệ nói cho chị Phương biết. Khó trách chị Phương khẩn trương như vậy. Nếu để cho bang “người cổ đại” kia cảm thấy cô là người hát rong, lại còn lừa gạt người thì quả thực tội lại càng thêm nghiêm trọng a.
Mới vừa suy nghĩ như vậy, Tả Tư Ninh liền nghe được tiếng kêu to: “Bà bà, người đàn bà họ Tả này đang nói dối, cô ta gạt người.”
Tả Tư Ninh và chị Phương lúc này mới phát hiện thì ra cái tên Nhị Cẩu Tử vẫn lặng lẽ ẩn núp bên cạnh các cô.
Chị Phương mặt xám như tro, cô rõ ràng biết chuyện gì sẽ phát sinh kế tiếp.
Bất luận Tả Tư Ninh muốn biện giải thế nào thì thành kiến của người trong thôn với người hát rong không thay đổi.
Đàn ông trong thôn xách cái lồng như xách con gà ì ạch một đường đi tới bờ biển...
Lúc này Tả Tư Ninh cũng khẩn trương, sống chết trước mắt thì quản hình với tượng cái gì. Cô bắt đầu hô to: “Các người không thể xử loạn khi không có chứng cớ a. Các người cũng không phải Thượng Đế, dựa vào cái gì quyết định sống chết của người khác? Các người... ít nhất thì phải chờ chồng của tôi đến, nghe xong lời của chồng tôi nói thì sẽ quyết định có tin hay không a!”
Lão bà bà đi cực kì ổn định theo đám người trẻ tuổi bên cạnh. Bà hung hăng trừng mắt nhìn Tả Tư Ninh, nhổ nước bọt vào mặt Tả Tư Ninh: “Cái loại đàn bà không biết xấu hổ này quả thực chết còn chưa hết tội. A Phương nhà tôi nếu không đi theo cô thì làm sao phải chịu loại khổ này? Đều là bởi vì cô.”
Quả thực là oan uổng lớn, thành kiến của bọn họ quá nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức không còn thuốc chữa. Tả Tư Ninh thấy cái lồng trúc loán