Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.
Dìm Lồng Heo
Lúc Hàn Duệ đuổi tới, chiếc xe của Tả Tư Ninh vẫn còn ở đó, người đại diện đứng ở một bên nhìn về một điểm nào đó, bộ dáng đăm chiêu. Trợ lý Tiểu Mỹ thì khẩn trương đi tới đi lui bên cạnh cô, hỏi: “Lan Tả, chị Tả Tư Ninh đi như vậy hẳn gặp chuyện không may? Người đó là ai a? Nhìn thế nào lại giống xã hội đen như vậy?”
Lan Tả quay đầu, ánh mắt sắc bén trừng người trợ lý một cái: “Cái gì xã hội đen? Giữ tốt miệng của em, hôm nay em không gặp Tả Tư Ninh, nhất định phải nhớ kĩ.”
Tiểu Mỹ khó hiểu, vừa rồi chiếc xe vận tải ngăn cản đường của bọn họ, sau đó từ trên xe nhảy xuống hai người đàn ông khôi ngô, gõ cửa xe muốn nói chuyện cùng Tả Tư Ninh. Kết quả là chị Tả Tư Ninh lên xe bọn họ, Lan Tả ngăn cũng không kịp. Lúc này hẳn là nên báo cảnh sát, nhưng vì sao Lan Tả lại không cho mình nói?
Tiểu Mỹ còn muốn nói điều gì, chợt thấy trong ánh mắt Lan Tả có chút khẩn trương. Lan Tả nhìn ra phía đằng sau mình rồi cười làm người sởn cả gai ốc: “Thực khéo, Hàn tổng cũng ở đây sao.”
Điện thoại trong tay Hữu Hữu chuyển tới tay Mạn Lâm: “Hàn tổng, hôm nay có chuyện ngoài ý muốn, Tả Tư Ninh ra ngoài tìm người. Tôi lo lắng cô ấy gặp chuyện không may nên gọi điện báo cho anh một tiếng.”
“Sao lại thế này?” Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân mà Tả Tư Ninh chạy giống như kẻ điên trên đường? Cô tìm ai?
Mạn Lâm dừng lại một chút: “Nếu như anh rảnh rỗi, có thể đi sòng bạc thành Tây nhìn xem, có lẽ có thể tìm thấy cô ấy ở đấy. Tình huống cụ thể thì chờ cô ấy trở về rồi nói sau.”
Sòng bạc thành Tây... nếu anh nhớ không lầm thì đúng là phạm vi thế lực của Lục Lệ Thành. Nhờ Mạn Lâm chiếu cố con trai, Hàn Duệ không do dự cúp điện thoại, phóng xe trực tiếp hướng thành Tây. Trực giác nói cho anh biết có chuyện đã xảy ra.
Xe vận tải dừng lại tại bến tàu, hai người đàn ông lực lưỡng nhảy xuống xe,vươn tay giúp Tả Tư Ninh đi xuống. Trong đó có một người bộ dáng rất hung hãn, hắn vẫy tay, giọng vang dội: “Tả tiểu thư, cô xác định muốn đi qua đó sao? Nếu xảy ra chuyện gì hai anh em chúng tôi không phụ trách.”
Tên kia phụ họa: “Đúng vậy a, nếu cô không muốn làm, chúng tôi không làm khó cô. Dù sao chuyện này cũng không liên quan đến cô.”
Tả Tư Ninh nở nụ cười: “Sao lại vậy được. Chị Phương vẫn chiếu cố tôi. Hiện tại chị ấy xảy ra chuyện, tôi sao có thể khoanh tay đứng nhìn. Nhà chồng chị Phương ở chỗ nào, mang tôi qua đó đi.”
Hai người đàn ông cảm kích gật đầu.
Tả Tư Ninh sờ sờ lên người, muốn gọi một cuộc điện thoại nhưng kết quả phát hiện điện thoại của mình hình như rơi ở trên xe công ty rồi. Vừa rồi vội vội vàng vàng, bởi vì nghe hai người đàn ông nói chị Phương tại quê nhà xảy ra chuyện. Mẹ chồng chị hoài nghi chị ở bên ngoài vụng trộm nên lâu như vậy không về nhà, đem con cùng chồng mặc kệ. Chị Phương không có biện pháp nên vụng trộm nhờ hai người quen trong thôn đi mời Tả Tư Ninh, thỉnh cô ra mặt làm chứng.
Tả Tư Ninh nghe người đàn ông nói qua, làng chài này vẫn giữ truyền thống từ xưa, nếu là người phụ nữ bị nghi ngờ vụng trộm sẽ bị dìm lồng heo. Cái gọi là dìm lồng heo chính là đem người phụ nữ bỏ vào một cái lồng trúc, buộc thêm một tảng đá rồi ném xuống biển.
Bởi vì tình huống khẩn cấp cho nên Tả Tư Ninh không kịp chào hỏi cùng bọn Lan Tả mà đi thẳng tới đây, vội vàng đến mức mobile cũng quên mang. Tư Ninh nhớ lại, hiện tại vẫn còn sớm, đợi khi trở về cho bọn Lan Tả một tiếng công đạo đi, hẳn cũng không muộn.
Trong thôn, tại từ đường, một đám người vây quanh chị Phương, muốn chị nói rõ thời gian qua đã làm cái gì. Tư thế thẩm vấn thật là đáng sợ.
Tả Tư Ninh nhanh chóng nói ra ngọn nguồn trước khi bọn họ có thể bóp méo sự thật. Cũng may suy nghĩ của người thôn này vẫn còn đơn thuần, họ tin ngay lời Tả Tư Ninh nói.
Sau khi bọn họ buông chị Phương ra, vị lão phu nhân chống gậy – cũng chính là mẹ chồng của chị Phương có hoài nghi hỏi một câu: “Không biết nghề nghiệp của Tả tiểu thư là gì?”
“Ca sĩ.” Lúc Tư Ninh nói ra hai chữ này, mọi người xôn xao lên, tiến vào trong tai cô tiếng chói tai hỗn độn.
“Hóa ra là hát rong a, Phương đi theo cô ta thì có thể làm chuyện gì tốt...”
Tả Tư Ninh bỗng nhiên có dự cảm xấu, rốt cục là người thôn này xuyên qua hay chính là cô xuyên qua rồi. Chị Phương ngã xuống mặt đất, lúc trước đó chị một mực nháy mắt ra hiệu cho Tư Ninh nhưng cô vẫn nói ra hai chữ kia, lần này liền xong rồi.
Mẹ chồng chị Phương hung hăng đập trượng lên mặt đất một cái, trung khí mười phần: “Tả tiểu thư, không thể ngờ được cô tuổi trẻ như vậy mà đã làm cái loại nghề nghiệp bại hoại gia phong. Cô làm sao có thể không giữ mình trong sạch như vậy được?”
Lời nói này làm cho Tả Tư Ninh càng thêm sửng sốt, cô làm cái gì rồi hả? Không phải chỉ là ca hát thôi sao, cô giống như là phạm phải chuyện tội ác tày trời gì. Cô nâng trán: “Vị lão nhân gia này, có thể bà không biết thế giới bên ngoài, ca sĩ chỉ là một công việc hết sức bình thường, hơn nữa...”
Một tiếng ho cắt đứt lời nói của Tả Tư Ninh, lão phu nhâ