Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.
ột bình rồi. Có cần tôi cho anh một chút không?”
Người nọ cười xấu hổ, chạy mất dép: bán không được lại gặp phải cao thủ. Cả một chai lận ạ! Người phụ nữ kia cũng quá mạnh đi.
Lâm Thiến cười, rót rượu, uống hai viên thuốc, cười xinh đẹp: “Đây là thuốc chữa bệnh của tôi a.”
Lúc này người đã bắt đầu nhiều, một người phụ nữ ăn mặc thiếu vải đi cùng bạn, vừa đến liền gia nhập, nhảy điên cuồng. Bộ ngực bốn hai đồ sộ lắc lư vung vẩy theo nhạc, không ít đàn ông tâm ý viên mãn, kìm lòng không đậu đi đến gần. Lâm Thiến nhìn thoáng qua, bỗng nhiên cười ra tiếng. Cô đứng dậy, đi tới cạnh người đàn bà mặc bộ váy bó màu đỏ.
Người đàn bà kia cảm giác có người tiếp cận phía sau cũng không cũng thay đổi vũ đạo của mình. Bởi vì động tác khoa trương của cô, hai tảng thịt trước ngực nhảy ra ngoài không nói, mông cũng lộ gần như toàn bộ. Ánh mắt đàn ông xung quanh đỏ lên, yết hầu lên xuống, nước miếng chảy ròng ròng, có mấy cái lều bạt đã nổi lên.
Lâm Thiến vỗ bả vai người đàn bà kia, dưới ánh mắt không kiên nhẫn của cô ta đoan trang mỉm cười, lễ phép chu toàn: “Tôi vừa nói chuyện điện thoại với ba, ông hỏi về cô a. Đại khái là chờ cô về hầu hạ ông.”
Lòng của người đàn bà căng thẳng, vừa rồi cô không nhìn rõ người chụp hình mình, không nghĩ lại là Lâm Thiến. Lần này xong rồi, nếu cô ta nói chuyện này cho Lâm Chấn Hải, người đàn ông kia chắc chắn sẽ bóp chết mình. Cô cười lạnh: “A, tưởng là ai a. Nguyên lai là cô hai nhà họ Lâm, ôn nhu, hiền thục, yếu đuối a! Như thế nào? Cô rốt cục không giấu nổi bộ dáng lẳng lơ nữa hả?”
Nói xong cô không cho Lâm Thiến cơ hội, khẩn trương kéo kéo y phục rồi vội vàng chạy ra bên ngoài. Cô muốn về trước Lâm Thiến, cáo trạng Lâm Thiến trước.
Lâm Thiến mỉm cười, đây là đồ bỏ đi mới nhất của Lâm Chấn Hải. Cô ta chẳng lẽ không biết đồ chơi ở trên giường, dù được sủng ái thì cũng chỉ là người ngoài, làm sao đấu lại được với người trong nhà a?
Lâm Thiến cũng có chút mệt mỏi, lúc cô uống xong rượu liền ly khai hộp đêm. Lúc quay đầu nhìn lại, nam nữ đang tận tình hưởng thụ rượu và thịt. Điên cuồng cùng hỗn loạn, không biết kế tiếp sẽ lại phát sinh bao nhiêu thịt, bao nhiêu cuồng hoan. Đây cũng là lý do cô thích tới hộp đêm, bởi vì ở nơi này có thể nhìn thấy mặt phóng đãng của con người.
Hơn nữa, nhìn thấy ở nơi này, về nhà liền không cảm thấy ghê tởm rồi.
************************************************
Tiếng chuông đánh tan yên tĩnh trong phòng, Tả Tư Ninh cả kinh lập tức mở to mắt, lúc này mới phát hiện mình ngủ thiếp đi trên sofa. Không kịp tự trách, cô cầm điện thoại lên, giọng lo lắng: “Như thế nào? Tìm thấy đứa nhỏ chưa?”
Đầu bên kia điện thoại truyền đến một tiếng cười nhẹ, là giọng phụ nữ, có phần quen tai.
Tiếng cười qua đi, người phụ nữ mở miệng: “Tả tiểu thư, là tôi, Lâm Thiến.”
Tả Tư Ninh còn nhớ rõ trước đó không lâu nhìn thấy cô ta. Hiện tại cô ta gọi đến có ý tứ gì? Khoe khoang? Thị uy? Hay là tuyên chiến? Bất quá dựa vào mấy lần chạm mặt trước đó, Tả Tư Ninh cảm thấy người như cô ấy không làm chuyện mất giá trị như vậy. Bởi vậy Tư Ninh liền lễ phép đáp lại.
Âm thanh của Lâm Thiến ôn nhu mà bình tĩnh: “Tôi muốn gặp mặt. Trước đó, họ Lục có đến tìm tôi, hắn nói cho tôi một sự kiện làm tôi cảm thấy rất lạ...”
Lúc cúp điện thoại, tay Tư Ninh run rẩy, bí mật bốn năm cô gìn giữ bị mọi người lấy ra làm quả bóng đá qua đá lại rồi truyền đến chân cô. Bọn họ vừa sung sướng đá cầu, vừa sung sướng thuận miệng hỏi: ngươi có đá không? Đây chính là bóng của ngươi a.
Lúc cô đứng dậy thấy đầu tối sầm, ngã ngồi xuống sàn nhà.
Keng một tiếng, đĩa trái cây bị cô làm rơi xuống đất, con dao gọt trái cây rơi xuống ngay cạnh chân của cô. Thật vừa vặn, nếu chỉ thêm mấy cm liền làm chân cô chảy máu rồi.
Tả Tư Ninh tự nhận không phải loại người thể chất yếu đuối nhưng hai ngày nay không xô cửa thì lại kích tình buổi đêm, một mớ hỗn loạn thất bát tụ tập lại, cho dù thân thể bằng sắt cũng không chịu nổi. Lúc này lại lao tâm lao lực đi gặp tình địch, lấy trứng chọi đá, thật là muốn chết!
Ngồi trên bàn trà một hồi lâu, Tả Tư Ninh cầm lấy điện thoại gọi đi.
******************************************************
Mỗi lần uống thuốc xong Lâm Thiến đều cảm thấy tim đập rộn lên, cảm xúc vẫn bình tĩnh nhưng thể lực lại không hề yên ổn. Đang lái xe, cô cảm thấy tầm mắt có chút mơ hồ, lúc này điện thoại lại gọi tới. Cô lấy điện thoại từ trong túi áo ra nhưng lại làm rơi xuống sàn. Cô cúi xuống nhặt điện thoại di động.
Lúc khom lưng, đầu có cảm giác choáng váng, cô lắc mạnh đầu nhưng vì dùng lực hơi lớn nên tay cũng di động, tay lái bị bẻ quặt sang làn xe bên cạnh.
Đây là làn xe kép, xe ở làn đường đối diện đang tiến tới, bởi vì mặt đường khá tốt nên tốc độ xe chạy không chậm. Người đối diện không nghĩ có người ngây ngốc đến mức đổi làn đường nhưng phản ứng cũng khá nhanh, phanh xe lại...
Hai xe thật sự là quá gần rồi, dù người điều khiển xe bên phía đối diện đã phanh lại cực kì đúng lúc nhưng Lâm Thiến vẫn không có phản ứng nào nên xe cô đâm vào chiế