XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341736

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1736 lượt.

định sẽ tìm được.
Đúng là, Hàn Duệ nhìn thoáng sắc trời, cũng đã muộn rồi, chỉ còn một chút nữa là công viên sẽ đóng cửa. Có thể bọn họ đã không còn ở bên trong rồi.
************************************************
Tả Tư Ninh ở nhà ngơ ngẩn đến phát hoảng: Lâm Thiến đột nhiên biến mất, gọi điện thoại cũng không nghe. Ý tứ của cô ta rốt cục là như thế nào? Chơi trò tâm lý chiến hay là chơi mình đây?
Cô không cam lòng, lần nữa bấm điện thoại di động của Lâm Thiến. Sau một hồi tiếng bíp bíp là một giọng nói: “Số điện thoại bạn gọi hiện thời không liên lạc được, xin...”
Lời nhắc nhở này còn chưa niệm xong thì đột nhiên một tiếng “Alô” xuất hiện. Nghe giọng như là đàn ông, Tư Ninh kiểm tra số điện thoại mình gọi đi, xem có phải mình gọi nhầm cho người khác không.
Đối phương thấy không có người đáp lời bèn hỏi: “Xin lỗi, cần tìm ai?”
Tư Ninh lên tiếng: “Tôi tìm Lâm Thiến.”
Lúc cúp điện thoại Tư Ninh nghi hoặc, Lâm Thiến không phải đi cùng Hàn Duệ sao? Sao lại bị tai nạn xe cộ phải vào bệnh viện? Nếu như vậy, liệu Hàn Duệ có ở bệnh viện hay không?
Cô khẩn trương lấy ví, đổi giày đi ra khỏi cửa.
Lúc ngồi trong taxi, cô không khống chế được ý nghĩ: nếu Hàn Duệ cả đời tàn tật gì gì đó thì làm sao bây giờ? Mình nên chiếu cố anh ba năm hay là... cả đời?
Cả đời rất dài, ngẫm lại thì thấy chắc không chịu đựng nổi. Trong đầu Tả Tư Ninh không ngừng trình diễn một màn: Hàn Duệ tóc trắng xóa ngồi trên xe lăn, ầm ĩ nói với vợ mình muốn đi ỉa... mà Hữu Hữu anh tuấn đứng ở bên kia, một tay ôm lấy vợ, hô to: mẹ, thay tã cho con của con đi...
Thân thể Tả Tư Ninh chấn động không dứt, bị tưởng tượng của chính mình làm cho dở khóc dở cười.
***************************************
Tại bệnh viện, y tá trưởng đi tuần phòng, lúc đến trước giường Lâm Thiến, cô nhìn người đàn ông mặc áo blouse trắng đang ngồi ở trên giường, ồ một tiếng.
Người bác sĩ trẻ quay đầu lại, mỉm cười sáng lạn: “Y tá trưởng, cô đã tới a.”
Thần sắc y tá trưởng đột nhiên thay đổi: “Diệp Quân, làm sao anh lại mặc áo blouse.”
Thấy y tá trưởng đưa tay muốn bắt hắn, Diệp Quân vội vàng bò lên giường Lâm Thiến, ôm lấy cô, gào thét: “Y tá Đồ, cô đừng làm loạn, nếu thương tổn cô ấy thì ba cô ấy sẽ đánh cô a!”
Lâm Thiến cảm giác lông mi ngưa ngứa, cô nháy vài cái rồi mở to mắt. Tình cảnh trước mắt làm cô thấy xa lạ. Một khuôn mặt dựa vào má cô, là một người đàn ông trẻ, mà sao hắn lại nằm cùng giường với mình?
Lâm Thiến nhíu mày, nhìn bốn phía, màu trắng đến chói mắt, chai truyền dịch... đây là bệnh viện?
Cô nghiêng mặt để mặt mình đối diện với người đàn ông, giọng nói bình tĩnh đến lạnh nhạt: “Đi xuống!”
Biểu tình của y tá trưởng hung hãn: “Diệp Quân! Nếu anh không xuống, tôi sẽ bảo Tôn Y đến xem anh.” Tôn Y là người đáng sợ nhất trong bệnh viện, nhất là đối với người bệnh tâm thần. Người nào nằm viện cũng đều quen biết hắn.
Lời này quả nhiên hữu dụng, Diệp Quân lập tức nhảy xuống, đứng nghiêm. Hắn trừng mắt nhìn Lâm Thiến: “Em gái xinh đẹp, anh biết bí mật của em... có thời gian thì tới tìm anh. Anh ở trên lầu, hai mươi tư giờ đều ở đây. A, không đúng...” Hắn đột nhiên cúi đầu, dán tại bên tai Lâm Thiến: “Thỉnh thoảng anh sẽ trộm ra ngoài, đừng nói cho bọn họ biết a.”
Y tá trưởng nói câu xin lỗi rồi mang Diệp Quân ra ngoài. Cô cởi áo blouse trắng của hắn xuống làm lộ ra bộ đồ bệnh nhân mặc ở bên trong. Trước khi đi hắn còn quay đầu lại nhìn Lâm Thiến.
Lâm Thiến thấy trong mắt hắn có một loại cảm giác điên cuồng. Nói thế nào đây, người này trộm áo blouse, bò lên giường người khác giống như trẻ con, không điên thì cũng ngu, mà trên mặt hắn, cái lúm đồng tiền, còn có nụ cười vô hại, nhìn trông rất thuần túy.
Tôi biết bí mật của cô... lời của hắn vốn chỉ là lời điên khùng hay là...
Lâm Thiến nhàn nhạt nở nụ cười, mình lại tin lời người điên nói, mình cũng điên rồi sao?
Cô cảm thấy đau đầu, tay khẽ chạm vào băng gạc trên đầu. Cô cố gắng nhớ lại, đến lúc khôi phục trí nhớ, cô hình như nghe điện thoại lúc lái xe, rồi đâm xe. Sau đó cô hình như đem một người phụ nữ nào đó trở thành cô của mình... Cô còn nhớ rõ khuôn mặt của người kia rất giống với cô của mình, không biết giờ này cô ở nơi nào.
Dỡ ống tiêm trên tay, cô thay đổi y phục, thu thập đồ đạc của mình rồi đi ra. Cô không thích mùi bệnh viện.
Lúc mở cửa cô không ngờ có một người, Lâm Thiến chống lại ánh mắt của Tả Tư Ninh, treo lên nụ cười thường lệ: “Sao cô lại ở trong này?”
Trên đầu Lâm Thiến quấn băng gạc xem ra càng thêm điềm đạm đáng yêu, nụ cười của cô vẫn như cũ, điềm nhiên, đạm mạc như gió, không biết là do gia đạo tốt hay là vì cái gì khác. Tư Ninh ít khi gặp Lâm Thiến nhưng khắc sâu ấn tượng đối với cô, đại khái bởi vì người phụ nữ này rất giống với đại gia khuê tú truyền thống, không giống với người hiện đại cho lắm.
Tả Tư Ninh cười trả lễ: “Lúc gọi điện thoại cho cô, có người đàn ông nói cô ở trong này.”
Lâm Thiến nghĩ tới lời của người kia: tôi biết bí mật của cô. Hắn nói chính là chuyện này sao? Nhàn nhạt nở nụ cười,