Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/757 lượt.
nhưng không hiểu sao hai người họ mãi không chịu bộc bạch. Có một đêm nằm tâm sự, tôi đã nói ra điều thắc mắc đó với Ngân Xuyên. Trong bóng tối, hai đôi mắt nhìn nhau hồi lâu, rồi cậu ấy hỏi tôi: “Cậu đã học toán trung học chưa?”
“Xí, đương nhiên là học rồi. Tớ còn từng giành giải nhất Olympic nữa đấy”.
Quý Ngân Xuyên tiếp tục trầm ngâm: “Cậu không thấy hình tam giác khá ổ định sao?”
Lúc đó tôi chỉ biết nhắm mắt hình dung ra những hình khối sinh động để thể hiện sự khâm phục cậu ta.
Thế nhưng, phải công nhận kết luận của cậu ấy rất đúng, trong bốn năm đại học, chúng tôi đã chứng kiến bao đôi hợp rồi tan, chỉ có hình tam giác là ba đứa chúng tôi đến tận khi tốt nghiệp vẫn giữ được mối quan hệ gắn bó.
Mãi rồi tình hình “chiến sự” mới lắng xuống, chúng tôi bắt đầu buôn chuyện. Trên chuyến tàu băng qua màn đêm, chúng tôi thấy rất có hứng nói chuyện, từ văn học đến bát quái âm dương. Được một lúc Ngân Xuyên và Vũ Phi lại gây gổ, do Quý Ngân Xuyên nhỡ miệng nói Vũ Phi hơi giống Lâm Tâm Như, Vũ Phi thì nghĩ đây là một câu chê bai liền trở mặt ngay, công kích Quý Ngân Xuyên đá bóng giống Lý Thiết.
Sau đó hai người họ như đang dự hội thi biện luận quốc gia, anh một câu tôi một câu, cãi nhau đến phút chót lại bắt tôi biểu quyết, thường thì tôi đánh mỗi người 50 roi, nhưng tất nhiên chỉ đánh nhẹ Ngô Vũ Phi thôi.
Chúng tôi ăn điểm tâm, uống bia và lảm nhảm rất nhiều. Có lẽ con người ta chỉ đến khi thanh thản nhất, khi gần phải chia xa mới có thể mở lòng nói to những lời mà bình thường không dám nói ra. Giống như một người nghiện rượu, thường thích trong những đêm trăng thanh gió mát lôi chai rượu quý ra sẻ chia cùng tri kỷ.
Rất nhiều câu nói phóng túng tối hôm đó giờ đã trôi vào hư không, nhưng tôi vẫn nhớ từng câu của mỗi người khi nó về mơ ước của mình.
Ngô Vũ Phi nói: “Các cậu có tin không? Mình thích cuộc sống của người diễn viên, như con chim di cư nay đây mai đó ở các thành phố. Lúc nhỏ tớ thích nhất là được xem chương trình văn nghệ tổng hợp đêm giao thừa và từng mơ ước nếu mình là cô gái dẫn chương trình đó thì tốt biết bao, được đi khắp thế giới. Bây giờ lớn rồi, mục tiêu của tớ phần nào đã được thực hiện. Ê,ê, Quý Ngân Xuyên cậu cười gì thế. Đi khắp cả nước là được rồi, Hắc Long Giang, Vân Nam , Tây Tạng… Sa mạc ở Hoàng Sa, Tây Phong cổ đạo, những dòng sông ở Giang Nam, Kinh Hoa Thu Mộng (lẽ ra nên nói là Kinh Hoa Xuân Mộng, nhưng nhìn thấy thái độ của Ngân Xuyên, Vũ Phi vội đổi cách nói)… tớ đều muốn đặt chân đến”.
Tôi bật dậy lay họ một hồi nhưng cũng đành bó tay. Chẳng phải nói Quý Ngân Xuyên, một năm bốn mùa lúc nào mặt cậu ấy cũng như trong tình trạng ngủ đông, nếu biết sớm vừa nãy nhân lúc Vũ Phi đánh cậu ta, tôi cũng tranh thủ ném đá vào cậu ấy rồi.
Ngô Vũ Phi vẫn còn khá hào hứng, cô ấy đề xuất mọi người thay nhau kể chuyện ma để kích thích tinh thần thêm hứng thú, rồi cao hứng đòi kể một vụ án mạng rất khủng khiếp.
Lúc đầu, tôi và Xuyên đều nghe rất chăm chú, nhưng có quá nhiều nhân vật trong truyện của Vũ Phi, chỉ nhớ tên thôi cũng đủ thách thức trí nhớ rồi, lại thêm tình tiết lắt léo. Nhưng nhìn chung cũng do giọng kể của Vũ Phi không lôi cuốn chút nào, không những chẳng thu hút được tôi và Ngân Xuyên mà càng khiến bọn tôi thêm buồn ngủ. Buồn cười nhất là Vũ Phi ban đầu còn kêu chúng tôi: “Này, không được ngủ, không được ngủ đâu, hai con heo này, câu chuyện hay thế này mà còn ngủ được à, thật là nhẫn tâm!” Kết quả cô ấy lại là người ngủ trước, vừa ngủ vừa lẩm bẩm kể chuyện, thật đáng nể!
Tôi và Ngân Xuyên nhìn nhau cười rồi đồng thanh nói: “Kỳ thật?!”. Tôi và Quý Ngân Xuyên thường cùng lúc nói ra một câu, khiến tôi nghi ngờ phải chăng tôi và cậu ấy là một.
Được một lúc, Ngân Xuyên cũng tựa vào bàn ngủ, chỉ còn lại tôi. Mặc dù buồn ngủ lắm rồi, nhưng tôi ngủ mà để mất đồ thì không ổn, thế nên đành chống mắt thức trông. Hơn nữa tôi ngồi sát lối đi lại, cũng không có bàn nào để tôi dựa vào đó mà ngủ cả.
Tầm 3 đến 4 giờ sáng, Ngô Vũ Phi tỉnh giấc, có lẽ trông đôi mắt đỏ ngầu của tôi cô ấy thấy áy náy liền bảo tôi chợp mắt một chút, tôi gạt tay nói: “Không cần đâu, cậu là con gái, ngủ không ngon giấc sẽ xấu lắm đấy”. Vũ Phi lại chìm vào trong giấc nồng, nhưng lần này cô ấy dựa đầu vào vai tôi.
Không biết lúc đó Vũ Phi vô tình hay cố ý nữa.
Đến Nam Kinh, tìm được phòng nghỉ xong, việc đầu tiên của tôi là đánh một giấc thật sâu, cho họ khua trống múa chiêng, tôi chỉ muốn ngủ.
Nhưng hai người vô nhân tính này vẫn một mực lôi tôi đi lăng Trung Sơn, đài kỷ niệm vụ thảm sát Nam Kinh, Vũ Hoa Đài Tử Kim Sơn – đây là căn cứ địa nơi tuyên truyền chủ nghĩa yêu nước. Họ muốn tôi tiếp thụ lễ rửa tội của cách mạng, nói tôi không đi là phản đảng phản quốc.
Nơi tôi thấy thoải mái nhất có lẽ là sông Tần Hoài, chính nơi đây đã diễn ra câu chuyện tình kinh điển trong tiểu thuyết “Cánh hoa đào”, cũng là nơi Hầu Triệu Tôn và Lý Hương Quân gặp gỡ.
Chúng tôi ăn tối ở một quán rượu long môn có kiến tr