Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.
rong tôi. Đây là căn phòng giam giữ tôi hơn mười năm qua, ngồi nhà giam mà cũng nảy sinh ra tình cảm. Nơi đây cũng được dọn dẹp gọn ghẽ, xem ra mẹ vẫn không quên chăm sóc cho cái tổ nhỏ của tôi.
Tôi mở ngăn kéo, lôi ra mười quyển sách, ngoài bìa đều là “Hán ngữ cao cấp”, “Hóa học cấp 3” nhưng thực ra bên trong là “Tiếu ngạo giang hồ”, “Ỷ thiên đồ long ký”. Sau đó tôi móc các tờ tiền giấu trong mỗi bìa sách (bởi công tác cất giấu của tôi rất cầu kỳ nên việc lấy chúng cũng không dễ dàng gì). Lấy ra xong, tôi đếm qua vẫn thấy thiếu 100 tệ. Tôi vội lật lại các quyển sách, có vẻ như thời gian không còn nhiều vì đã mất đến 15 phút rồi. Nhưng càng vội càng dễ xảy ra sự cố. Tờ tiền cuối cùng đó như cố ý trốn tránh tôi, tìm mãi vẫn không thấy.
Đột nhiên tôi nhìn thấy một quyển nhật ký nhỏ liền mở ra xem, có đều kỳ lạ là bên trong không phải chữ của tôi. Tôi nhìn kỹ lại, thì ra là nhật ký của mẹ, cuốn nhật ký mẹ viết cho tôi lúc nhỏ. Tôi đặt riêng nó sang một bên để lúc sau đọc tiếp, rồi tiếp tục tìm.
Mười phút trôi qua, cuối cùng tôi cũng tìm ra tờ 100 tệ đó. Tôi lại bỏ chút thời gian sắp xếp các quyển sách về nguyên trạng, rồi nhìn đi nhìn lại xem còn để lại dấu vết gì không. Sau một hồi bày bừa, cuối cùng tôi thở dài nhẹ nhõm hoàn thành nhiệm vụ, vội nhắn tin kêu Ngân Xuyên lên đón tôi.
Đúng lúc đó, điều khó tin nhất đã xảy ra. Tôi vừa ấn gửi tin nhắn đi đã nghe thấy tiếng động cửa. Tôi nghĩ Ngân Xuyên không thể nào lại có thần giao cách cảm với mình nên vội vã nấp vào phòng. Sao lại thế được! Không thể nào là bố mẹ tôi về nhà được, nếu vậy thì Ngân Xuyên đã gọi điện báo động cho tôi, hơn thế bình thường bố mẹ tôi 10 giờ mới về, thời gian tôi nghỉ hè hay nghỉ đông ở nhà, mỗi lần đi mua đồ ăn, bố mẹ đều đi mua rất lâu, mà bây giờ mới có 9 giờ 30 phút thôi.
Hay là trộm?! Trong đầu tôi chợt lóe lên suy nghĩ đó, tôi thấy căng thẳng đến toát cả mồ hôi hột, vội tìm quanh phòng một cây gậy thủ sẵn thế phòng thủ.
Mấy giây lúc đó trôi qua thật chậm, tôi căng thẳng nghe ngóng, tập trung cao độ…
Sau khi mở cửa, có tiếng bố mẹ vọng lại, chứng tỏ không phải là trộm, tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng lập tức lại căng thẳng trở lại. Quý Ngân Xuyên và Ngô Vũ Phi thật là, đánh động ở tận đâu rồi.
Đợi một lúc tôi mới nhận được tin nhắn của Quý Ngân Xuyên:
“Báo động cấp 1, báo động cấp 1! Vừa nãy có hai người trông giống bố mẹ cậu đi lên trên, nhưng Vũ Phi không tin, tranh cãi hồi lâu với tớ, còn cá một bữa đi nhà hàng Hàn Quốc. Đúng hay không đúng thì cũng nhanh nhanh trả lời, tớ đang đợi đi ăn món Hàn Quốc đây”.
Tôi bị họ làm tức điên lên rồi, giờ này hãy còn cá cược món Hàn Quốc được thì tôi thật phục họ quá. Tôi nhắn tin trả lời:
“Là bố mẹ tớ đấy. Nhưng các cậu xem bây giờ tớ phải làm thế nào? Xem ra từ giờ đến tối trước khi bố mẹ đi dạo tớ không ra khỏi nhà được rồi. Nhưng mà các cậu cũng không được đi ăn đâu đấy, sẵn sàng đợi lệnh để lên ứng cứu đó”.
Cảm thấy vẫn chưa hết bực, tôi nhắn tiếp:
“Các cậu nhất định phải ở chỗ xích đu đấy. Chừng nào mình còn bị nhốt thì các cậu cứ ở đó mà chơi xích đu. Tớ đang đứng ở cửa sổ đây này. Ai mà đi, tớ sẽ cầm tiền đi ăn mảnh đó”.
Phải mất một lúc để định thần lại, tôi tìm một nơi thích hợp để trốn. Tôi nằm trên sàn cạnh giường nơi cách xa cánh cửa. Chỉ cần nằm đây, dù bố mẹ có mở cửa cũng không thấy tôi, hơn thế lại là sàn gỗ nên cũng không sợ lạnh, thế nhưng phải nghĩ cách giết thời gian. Còn nhớ thời kháng Mỹ giúp Triều Tiên năm xưa, ông Khưu Thiếu Vân cũng nằm dưới tầm nhìn của địch như thế này.
2
Trong lúc nhàm chán, tôi mở quyển nhật ký vừa lấy ra từ giá sách, từ từ đọc từng dòng mẹ viết cho tôi.
Ở trang đầu mẹ viết: “Nhật ký cho con yêu”. Từ ngày 26 tháng 7 năm 1980, cuốn nhật ký đã ghi lại từng khoảnh khắc của tôi từ lúc chào đời đến 3 tuổi, có cả những câu nói kinh điển, từng câu tôi hát cho mẹ nghe hay những hình vẽ con mèo, con chó với đứa trẻ.
Đó là vùng cấm mà ký ức của tôi chưa từng được biết. Mẹ đã dùng tình yêu và sự mẫn cảm của người phụ nữ ghi chép lại từng bước trưởng thành của tôi. Mẹ đúng là người mẹ tốt nhất trên đời!
Cũng may tôi không giống Quý Ngân Xuyên, lúc ngủ có tật ngáy to.
Còn nhớ mỗi khi đến cuối kỳ, cậu ta cuối cùng cũng đến lớp được một buổi, nhưng vừa vào phòng học đã ngủ. Thì đành rằng là ngủ, nhưng còn ngáy; ngáy thì không sao, đằng này cậu ta ngáy to hơn tiếng thầy giáo giảng bài; ngáy to thì đành vậy, nhưng vấn đề là mình có cấu thì cậu ta cũng không tỉnh; không tỉnh thì thôi, đằng này cậu ta vừa đẩy tôi vừa nói: “Đừng động vào tao, đang thu tiền đây…”
Nghĩ đến Quý Ngân Xuyên và Ngô Vũ Phi, bất giác tôi lại mỉm cười, hai người này không biết còn nghe lời tôi ngồi im ở xích đu không? Tôi khẽ đi đến bên cửa sổ lấy kính viễn vọng nhìn ra xa, hai người họ thật biết nghe lời, chỉ có điều, Quý Ngân Xuyên lại đang nhắm mắt…
Ở xích đu mà cũng ngủ được, tôi thật phục cậu ấy quá.
Liếc nhìn điện thoại, có đến hơn 10 tin chưa đọc, tron