Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/750 lượt.
ẻ tín dụng.
Quý Ngân Xuyên vừa đến đã tạo được ấn tượng rất sâu sắc với tôi. Hôm đó là buổi hợp lớp với chủ đề: “Tôi có một ước mơ”, Ngân Xuyên bước lên bục, trịnh trọng nói: “Tôi có một ước mơ, đó là trở thành một chiến sỹ quân đội nhân dân Trung Hoa chống Nhật…”
Đến giờ tôi không thể nào nhớ được khuôn mặt của Ngân Xuyên lúc đó. Tốt nghiệp đã được 3 năm, điều chúng tôi tiếc nhất là chưa chụp chung với nhau kiểu ảnh nào ở trường. Sau buổi lẽ tốt nghiệp, Quý Ngân Xuyên và Ngô Vũ Phi đã cùng nhau đi Bắc Kinh và biệt vô âm tín từ đó.
Năm đó tôi, Quý Ngân Xuyên và Ngô Vũ Phi là những người bạn thân thiết nhất của nhau. Mặc dù tôi rất thân với Xuyên, nhưng trong con mắt của mọi người, Ngân Xuyên và Vũ Phi chỉ là bạn học bình thường.
Tôi quên chưa kể, rất lâu sau tôi mới biết cô bạn được Hàn Huyền xếp hoa tỏ tình đó chính là Ngô Vũ Phi.
Tôi đang trầm ngâm suy nghĩ về quá trình quen biết Quý Ngân Xuyên thì đột nhiên có ai đó phía sau lớn tiếng gọi tên tôi: “Trương Văn Lễ, Trương Văn Lễ!” khiến tôi suýt nữa thì hồn siêu phách lạc. Khó trách hồi xưa các cao thủ võ lâm khi luyện tuyệt thế thần công gì đó đều phải kiếm một nơi để ẩn mình, sau đó bế quan luyện công, bởi khi đang nhập tâm suy nghĩ một việc gì đó, đặc biệt là đang ngược dòng thời gian trở về quá khứ mà bị gọi giật giọng thì dễ khiến mình “tẩu hỏa nhập ma”.
Đợi đến khi hoàn hồn mới phát hiện ra một đồng nghiệp đang gọi tôi đi dự cuộc họp liên quan đến vụ nghỉ mồng 1 tháng 5. Công ty tuy trả tôi lương cao, nhưng thời gian bóc lột sức lao động của nhân viên cũng nhiều. Đợt quốc khánh năm ngoái, tôi đã bốc trúng thăm phải chịu khổ những 3 ngày, lần này không biết ai đen đủi lại bốc trúng đây.
Ngay cả quyển sổ thường dùng để ghi chép nội dung các cuộc họp tôi cũng không mang đi, tiện tay cầm theo quyển nhật ký đang đọc giở, tôi vội vàng bước vào phòng họp, ngồi ở hàng ghế cuối cùng, không màng quan tâm bên trên mọi người đang nói gì – toàn là những lời sáo rỗng. Ông sếp của tôi trình độ không cao, khả năng nói nhiều so với mẹ tôi cũng phải một chín một mười. Hơn thế, tiếng phổ thông của ông ta không thể bằng mẹ tôi. Ông ấy là người miền Nam , không phân biệt được rõ f và h, “phần mềm phát triển” thường nói nhầm thành “phần mềm hát triển”. Nhưng lúc đó tôi hay cười thầm trong bụng.
Không biết giám đốc đã đứng độc thoại mất bao lâu, sau đó ông ta nói một câu gì đó mà cả phòng họp xì xầm tiếng phản đối, tôi ngẩng đầu lên, quay sang hỏi người bên cạnh.
“Sao thế?”
“Kế hoạch trực ban đợt mồng 1 tháng 5 này thay đổi rồi, lại phải bốc thăm” – cậu đồng nghiệp ngồi cạnh nói với giọng bất bình.
Lúc đó tôi thấy “tẩu hỏa nhập ma” thật rồi. Căn cứ vào đâu chứ? Đợt quốc khánh mồng 1 tháng 10 năm ngoái tôi đã trực ban rồi mà. Cũng may tôi là người lý trí, tôi tính toán thấy trong phòng họp có hơn 10 người, cũng chưa chắc đã đến lượt tôi.
Tiếp đó giám đốc tuyên bố quy tắc, mỗi ca trực là 3 ngày rưỡi, trưa mồng 4 tháng 5 giao ban lần thứ nhất, tiền lương trực ban tính gấp 3 lần ngày thường, tức là 500 tệ một ngày.
Sau đó, các đồng nghiệp lần lượt lên bắt thăm, người bốc trúng thì mặt mày nhăn nhó, người không bốc trúng thì vui mừng phấn khởi. Tôi cứ cảm thấy bất an trong lòng. Tôi hay có cảm giác này – càng kỳ vọng vào một việc gì đó thì càng dễ hụt hẫng.
Quả đúng như vậy. Hồi nhỏ cứ đến Tết, bác hay mua cho tôi rất nhiều pháo bông, pháo hoa. Tôi háo hức đến mức thấy ngày dài tựa năm, thật khó chờ đợi đến ngày giao thừa. Bố không cho xuống sân chơi, tôi chỉ có thể nhìn qua cửa kính xem lũ bạn nhỏ đang nô đùa vui vẻ dưới sân. Tôi đành phải tưởng tượng mình đang chơi với các bạn, và là một thành viên trong nhóm của họ thì mới thấy vui lên được. Trí tưởng tượng của tôi cũng phát triển nhanh chóng kể từ lúc đó.
Khi lớn lên có quá nhiều việc khiến tôi thất vọng. Từ trung học lên đại học, cuộc sống cứ mờ nhạt trôi qua, khiến nhiều khi tôi hoài nghi những cảnh sống hồn nhiên vui vẻ dưới mái nhà trường trong các bộ phim chỉ là hư cấu, bởi thế, tôi rất trầm lặng, không dám có mộng tưởng gì cho cuộc sống.
Hôm nay cũng vậy, tôi vừa lên bục đã có dự cảm không lành. Bởi tôi mong bóc phải thăm “không trực ban”, mà càng kỳ vọng thì càng lo lắng.
Sau một hồi tự trấn an, tôi mở lá thăm của mình và thực sự choáng váng khi thấy trên đó hai chữ “trực ban”. Sau đó hình như giám đốc đã vỗ vai tôi nói: “Chàng trai trẻ, hãy tận dụng tốt thời gian này để hát triển hệ thống nhé” – Ông ấy lại nói nhầm f với h. Nhưng lần này tôi không thể nào cười nổi nữa rồi.
Phải mất một lúc tôi mới bình tĩnh trở lại. Sau cuộc họp, tôi lấy hết dũng khí gõ cửa bước vào phòng giám đốc, không một chút vòng vo, tôi đi thẳng vào vấn đề.
“Giám đốc Ngưu, đợt quốc khánh năm ngoái tôi đã phải trực ban rồi, mồng 1 tháng 5 năm nay có thể điều chỉnh một chút được không?”
Mỗi lúc gọi giám đốc Ngưu, tôi lại nhớ lại hồi tốt nghiệp, tổ trưởng tổ thiết kế cho buổi lễ tốt nghiệp cũng họ Ngưu, lúc đầu chúng tôi học theo cách gọi của cảnh sát Hồng Kông, gọi là “Đội Ngưu”, sau t