Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/762 lượt.
ài người còn ra những câu đố tục giảng thanh cho mọi người đoán. Ngô Vũ Phi cũng không hề lép vế mà còn ra sức thể hiện. Cô ấy luôn là trung tâm của đám đông, tích cực tham gia các hoạt động, nhưng hôm nay xem ra cô ấy nhiệt tình hơn một chút.
Được một lúc, tôi bước ra khỏi phòng, ở bên ngoài nhắn tin kêu cô ấy ra. Vũ Phi bước ra hỏi tôi: “Có việc gì không?”
“Không có gì đâu, nhưng cậu đừng vào đó, uống ít đi một chút”.
“Không cần cậu lo, tớ vẫn muốn uống” – Cô ấy lườm tôi và nói.
“Đừng làm thế, Phi Nhi”. Tôi vẫn giữ chặt tay cô ấy, đã 3 năm rồi, cuối cùng tôi cũng gọi cô ấy với cái tên mà tôi đã thầm gọi không biết bao lần.
“Cậu vừa gọi gì cơ? Phi Nhi, là cậu kêu tớ đó à? Cậu là gì của tớ chứ?” – Cô ấy nhướn mày, giọng đầy thách thức. Nói rồi dứt khoát đẩy tay tôi ra, quay ngoắt đi về phía căn phòng bài trí đầy mẫu đơn đó.
Tôi đứng chết lặng ở đó, nhìn dáng Phi đi khuất phía cuối sảnh. Xin lỗi Phi Nhi, cậu là cô gái đa tình thích cuộc sống kiểu Coca-cola ngao du khắp chốn, còn tôi chỉ là tên tiểu tư sản ưa cuộc sống có quỹ đạo ổn định, thỉnh thoảng đi Starbuck uống café mà thôi
Trong nhà hàng sang trọng, tiếng huyên náo ồn ào quanh những cuộc thi đọ tay vọng ra từ các căn phòng. “Con người phiêu bạt giang hồ a, sao tránh khỏi đau thương a…”, “đôi ong nhỏ bay đến bên người đẹp í a…”. Chỉ có mình tôi đứng giữa lối đi cố vắt óc nghĩ về tất cả mọi việc đã xảy ra trong 3 năm qua. Có một câu hỏi tôi vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Vì sao Quý Ngân Xuyên không đến?
Chính điều băn khoăn đó dắt tôi đến vô số các câu hỏi cụ thể và khó lý giải hơn. Chuyện của cậu ấy và Ngô Vũ Phi sao rồi? Họ chia tay rồi sao, hay là vẫn chưa thành đôi? Có thực là Ngô Vũ Phi vẫn còn độc thân không? Lẽ nào cô ấy vẫn còn thích…
Trong đầu tôi rất hỗn loạn…
…
Lập tức có một cậu từ trong phòng lao vội ra với dáng đi như Khiêu Ương Ca, chính là Ương Ca với kiểu tiến hai bước lùi một bước, cậu ta nói miệng nồng nặc men rượu: “Đâu? Ở đâu?” Nói rồi hùng hổ xông ra tóm tôi vào.
Cuộc tửu chiến gần như đã kết thúc, chỉ còn một vài người vì thù hằn xưa mà có xích mích chút ít. Đương nhiên “thù hằn” là một từ nghĩa xấu, dùng để chỉ những người có tình cảm sâu sắc, sâu đến mức không phân biệt rõ được mức độ bạn thù, nếu Quý Ngân Xuyên ở đây, ba đứa dân ký túc chúng tôi chắc cũng đang tranh cãi nảy lửa.
Sau đó một vài cậu uống quá chén bắt đầu lẩm bẩm như Đường Tăng, một vài người bắt đầu huyên thuyên.
Có bạn nước mắt đầm đìa ngồi nhớ lại những năm tháng đã qua và nhắc lại đợt tập quân sự của chúng tôi năm đó, về tuổi trẻ của chúng tôi; rồi quá khích nắm tay cô bạn học không chịu buông ra, bộc bạch hết sức chân tình: “Ôi, tớ thầm yêu cậu đã bao nhiêu năm rồi…”
Một vài người khác lại sôi nổi bàn về những chuyện mang tính thời sự hơn, đặc biệt là những tên giỏi IT, chủ đề không gì khác ngoài Linux, J2EE…
Một nhóm khác là điển hình anh hùng lao động của các vùng miền cả nước đang bàn về tương lai. Chủ đề của họ cao thâm hơn nhiều. Không nói về Cục Dự trữ liên bang Mĩ thì cũng là chỉ số Down-Jones.
…
Trước mắt tôi xuất hiện vô số vị Đường Tăng, hồi trước tôi thường chê mẹ tôi nhiều lời, hôm nay nghĩ lại tôi thấy nghe mẹ tào lao còn hạnh phúc hơn. Đợi sau khi về Thượng Hải, tôi nhất định sẽ giúp mẹ tổ chức bữa tiệc sinh nhật, tạo cơ hội cho mẹ nói thoải mái. Cho đến kiếp sau tôi cũng vẫn nhớ ngày mồng 4 tháng 5 là sinh nhật bà.
Mặc cho các vị Đường Tăng đang thao thao bất tuyệt, tôi vẫn muốn trốn trong dòng hồi ức của mình, từ từ hồi tưởng lại cô gái hát “Mình là Ngô Vũ Phi, mình đến từ Trương Gia Thới” và anh chàng Quý Ngân Xuyên bất cần đời, chỉ biết ngủ và làm thơ. Ký ức đó vẫn còn rất sâu sắc, dường như có thể chạm tới, sờ tới được nhưng lại chỉ là ảo tưởng. Họ cười, hát với tôi nhưng tôi chỉ nghe thấy tiếng ồn ào của đám đông quanh mình.
Những lúc khó chịu thường có cảm giác thời gian trôi qua thật chậm chạp. Không biết phải mất bao lâu, cuối cùng cũng đến tiết mục tiếp theo: hát karaoke. Nhà hàng này kiêm một chuỗi dịch vụ ăn uống giải trí, chúng tôi chuyển sang một phòng hát karaoke. Tôi ngồi cạnh Vũ Phi, hai đứa im lặng nghe nhạc, không ai nói gì.
Sau khi uống vài ly rượu, tôi lấy hết dũng khí hỏi cô ấy câu tôi muốn hỏi nhất: “Sao Quý Ngân xuyên không tới?”
Cuối cùng cũng nói ra được câu này, trong lòng tôi thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.
“Sao cơ? Quý gì?”
“Quý Ngân Xuyên đó, chẳng phải cậu ta cũng ở Bắc Kinh sao? Lâu lắm tớ không liên lạc với câu ấy rồi”.
“Tớ không nhớ ra người này. A! đến bài của tớ rồi…”
Cô ấy cầm micro và bắt đầu ngân nga, vẫn là bài hát “Trời đêm” đó:
Lúc bé thơ, thời tôi vẫn còn sớm nắng chiều mưa, bà ngoại thường hát cho tôi nghe.
Những chiều hè, bài dân ca vỗ về tôi. Bài ca đó thế này…
Tôi nhận thấy Phi đang cố tình lẩn tránh vấn đề, nhưng cô ấy sao có thể quên Quý Ngân Xuyên được. Cho dù cô ấy quên hết cả thế giới này, cả thế giới lãng quên cậu ta, không nhớ nổi một tên thíc