XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Tác giả: Hà Tiểu Thiên

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134760

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/760 lượt.

ên, kêu cô bé đoán thử.
Cô học trò nhìn hồi lâu rồi chỉ tôi và Ngô Vũ Phi.
Tôi thấy vui vui một lúc, sau đó nói với cô bé: “Không đúng rồi, ba người bọn anh là anh em, anh là anh cả…”
Tôi chỉ Quý Ngân Xuyên và nói: “Đây là anh hai…”
Lúc đó, Quý Ngân Xuyên nói giọng ngủ mê: “Phản đối, tớ không phải anh hai…”
“Giả vờ ngủ hả?” – Tôi bực mình cốc vào đầu cậu ta. Sau đó tiếp tục chỉ Ngô Vũ Phi nói: “Đây là cô em út”.
Nói chuyện một lúc, tàu đã đến ga mới, có tiếng của phát thanh viên trên tàu: “Hành khách đi tàu chú ý, hành khách đi tàu chú ý, đã đến Chư Kí, hành khách đi Chư Kí xin mời nhanh chóng xuống tàu…”
Tính hiếu kỳ và hiếu thắng trong tôi khá lớn, gặp từ nào không biết là muốn tìm hiểu ngay. Thế là tôi chạy đi tra lịch tàu. Thì ra là hai chữ “Chư Kí”, nhìn lại đồng hồ, tôi giật mình.
Chư Kí xuất phát từ 20:32 đến 20:35 trong ngày.
Lúc đó, tôi cảm thấy trời đất quay cuồng. Rõ ràng điện thoại của tôi đã là 23 giờ 36 phút. Suy nghĩ đầu tiên trong đầu tôi là thời gian đã quay ngược rồi.
Thế nhưng ngay lập tức tôi phản ứng lại, hét to một tiếng: “Quý… Ngân… Xuyên!...”
Nếu theo cách nhìn kiểu “chiến tranh giữa các vì sao”, Quý Ngân Xuyên và tôi không cùng một chủng tộc. Cậu ta giỏi cả bóng đá, bóng chuyền, cơ thể săn chắc, da mặt cũng dày hơn tôi. Tôi cấu cậu ấy một hồi, rốt cuộc lại tự làm đau tay mình, cuối cùng đành bỏ cuộc. Ai bảo tôi không có dã tâm như cậu ta chứ. Vả lại tôi là anh cả, cũng không so đo với họ làm gì.
Cứ thế, tôi ngồi nhìn họ hạnh phúc ngủ suốt đêm. Sáng sớm hôm sau, đến phiên Vũ Phi trực, tôi cũng không gọi cô ấy dậy. Còn nhớ có lần chúng tôi thảo luận điều gì là hạnh phúc nhất, Ngô Vũ Phi nói hạnh phúc là trở thành minh tinh, tôi thì nghĩ đó là bố mẹ không phải vất vả mỗi ngày, còn với Ngân Xuyên, điều hạnh phúc nhất là sống đến già rồi chết, ngủ rồi tỉnh dậy một cách tự nhiên.
Quý Ngân Xuyên còn có một câu ví von rất đáng sợ: “Ngủ là cái chết tạm thời, mỗi lần thức giấc là một lần sống lại, nếu không tỉnh lại được thì là đang được thưởng thức bữa tiệc ngủ thực sự”. Tôi nghi ngờ hắn vốn dĩ là thi sĩ thuộc trường phái trừu tượng.
Bởi thế, hôm nay tôi để họ hạnh phúc một lần, để họ tỉnh giấc một cách tự nhiên.

Trong dòng suy nghĩ về thời điểm ba năm trước, khi tia nắng ban mai đầu tiên rọi trên gương mặt non trẻ của chúng tôi, ba năm sau, ánh mặt trời vẫn như ba năm trước chiếu trên khuôn mặt không còn được trẻ trung như thế. Tôi thoát khỏi dòng hồi tưởng, ngắm ánh mặt trời lặn khuất rồi lại nhô lên mở đầu ngày mới. Tôi sực nhớ lại mấy năm trước, khi Quý Ngân Xuyên một mình đến nhập học với hai tay không, có lẽ cậu ta cũng có cảm giác này. Bỗng nhiên tôi hiểu được tại sao mình lại không đi máy bay mà nhất quyết muốn đi chuyến tàu đêm nay.
Vừa xuống tàu, tôi đã thấp thỏm bồn chồn, không biết liệu nơi đây có còn những gương mặt sáng sủa đang tươi cười chào đón mình nữa không?
Mặc dù trong sân ga dòng người chen chúc ngột ngạt đến mức khiến cho người ta thấy quyết tâm thực hiện triệt để sinh đẻ có kế hoạch, tôi vẫn thoáng nhìn thấy cô ấy giữa đám đông. Nhưng cô ấy đi một mình, không thấy bóng dáng Quý Ngân Xuyên.
Cô ấy trang điểm trông giống như những minh tinh trên truyền hình, đeo kính râm, ăn mặc rất phá cách, cô ấy hiện hữu ở đó nhưng dường như không thuộc thế giới này. Khuôn mặt đó đã lướt qua trong những giấc mơ của tôi 3 năm nay, bây giờ gặp lại mặc dù có phần đẹp và quyến rũ hơn trước, nhưng có chút gì đó hơi xa lạ. Ba năm rồi, thời gian tưởng chừng chưa đủ để thay đổi gì nhưng có vẻ như đã thay đổi tất cả.
Tôi bước đến bên cô ấy, càng đến gần càng thấy áp lực bởi giác quan thứ sáu mách bảo tôi rằng các chàng trai xung quanh đang đằng đằng sát khí nhìn mình.
Cô ấy đón hành lý từ tay tôi, vẫn tự nhiên hỏi: “Mệt à?”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
Chúng tôi lặng lẽ rời ga, tôi không nói và cô ấy cũng vậy. Có rất nhiều việc đến lúc cần nói lại không biết phải mở miệng bắt đầu thế nào.
Đến tận khi lên xe, cô ấy mới cất cặp kính râm đi. Xe chạy về phía Đại học Vũ Hán, tôi thiếp ngủ trên xe vì quá mệt. Xe đến khách sạn mà tôi cũng không hay, chỉ nhớ mình mơ mơ màng màng đi theo cô ấy đến một nơi nào đó, sau đó nhìn thấy chiếc giường tôi liền nằm ngủ, mất hết mọi cảm giác.
Tôi mơ một giấc mơ dài. Trong mơ tôi vẫn ở trong ký túc xá ngày xưa, trên sàn nhà vẫn đặt cây đàn ghi-ta của Quý Ngân Xuyên, trên tường vẫn dán bức hình Lưu Xuyên Phong hay một cô gái xinh đẹp nào đó; mỗi sớm câu nói đầu tiên của Quý Ngân Xuyên khi thức dậy là: “Mau mau gọi điện kêu họ mang đồ ăn tới đi, đói chết mất…”
Thế nhưng, hôm nay trong mơ tôi lại biến thành Quý Ngân Xuyên, bởi tôi cũng cảm thấy rất đói. Tỉnh giấc nhìn quanh, trời đã chập choạng tối. Giật mình khi thấy Ngô Vũ Phi đang ngồi cạnh xem tivi, tôi thấy hơi ngại liền hỏi: “Mấy giờ rồi?”
“Cậu dậy rồi à? 6 giờ rồi. Tối qua cậu không ngủ à?” – Cô ấy quay đầu lại hỏi.
“Ừ. Nhưng lúc mới xuống tàu tớ vẫn rất minh mẫn”.
“Ngốc, đó là hồi quang phản chiếu đó!”

Sau vài câu nói đ