Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Tác giả: Hà Tiểu Thiên

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/798 lượt.

g đó có vài tin khiến tôi dở khóc dở cười.
Quý Ngân Xuyên: “Trả lời mau. Bố mẹ cậu đi bộ chưa? Tớ đói chết mất. Phản đối! Tớ muốn món Hàn Quốc…
Ngô Vũ Phi: “Vừa rồi Quý Ngân Xuyên bỗng dưng lại nghi ngờ cậu đã bị lộ, cậu ta tính cùng tớ bỏ trốn. Nhưng tớ vẫn kiên quyết đợi cậu xuống, cảm động không?”
Quý Ngân Xuyên: “Bà tám Ngô Vũ Phi vừa rồi có phải lại mách lẻo gì với cậu hả? Không có chuyện đó đâu. Thực ra Vũ Phi nói còn quá đáng hơn. Cô ấy nói: “Hay là bọn mình báo cảnh sát, tớ nghĩ Trương Văn Lễ không còn trên đời nữa…”
Ngô Vũ Phi: “Mau xuống đi, Ngân Xuyên ngủ rồi, tớ cũng sắp ngất vì đói đây”.
Quý Ngân Xuyên: “Ngất rồi”.
Tôi nhắn tin ra chỉ thị: “Tiếp tục kiên trì một lát nữa đi, gần 5 giờ rồi. Đợi một chút nữa bố mẹ tớ ra ngoài đi bộ thì lên ứng cứu là được”.
Nhắn xong tin, tôi lại kiên trì thêm một tiếng đồng hồ và cuối cùng cũng nghe được tiếng mở cửa, bố mẹ ăn xong bữa tối đã ra ngoài dạo mát rồi. Tôi nhìn qua cửa số thấy họ đi xa rồi mới nhắn tin kêu Xuyên lên trên đón tôi. Trước khi đi, tôi liếc qua tủ lạnh và trên bàn để xem hôm nay bố mẹ ăn gì trong ngày sinh nhật mẹ.
Không nhìn không biết, vừa nhìn tôi bỗng thấy cay sống mũi. Tôi nói rồi, tôi là người khá lý trí nên nhanh chóng kìm nén cảm xúc đi xuống dưới, rời khỏi ngôi nhà thân yêu tôi từng sống không lâu trước đó. Sau khi xuống, tôi và Ngô Vũ Phi, Quý Ngân Xuyên lần lượt ôm nhau, sau đó, mặc dù cũng đói lả rồi nhưng tôi bảo họ đợi một lát.
Tôi ngồi trong vườn hoa nơi mình đã bao lần mơ ước được chơi ở đó, sau đó lấy điện thoại gọi cho mẹ. Nghe thấy tiếng mẹ, tôi vội vàng nói: “Mẹ, chúc mừng sinh nhật!”
Mẹ tôi đã cười (nhắm mắt tôi cũng có thể tưởng tượng được hình ảnh mẹ đang khoa chân múa tay mừng rỡ), đột nhiên tôi bật khóc…
Sở dĩ tôi khóc nhiều như vậy là do tôi hiểu tính mẹ. Mỗi lần vui bà đều nói rất nhiều, nhưng điện thoại của tôi dùng sim vùng Vũ Hán, đến Thượng Hải là gọi liên tỉnh, cái thẻ này nhất định hết sạch tiền rồi, không khéo còn thiếu 180 tệ, tiền phí sinh hoạt tháng sau phải dựa vào Quý Ngân Xuyên và Ngô Vũ Phi rồi
Gọi điện xong, phải mất một lúc tôi mới bình ổn được cảm xúc, lau khô nước mắt rồi lững thững đi theo Quý Ngân Xuyên và Ngô Vũ Phi đang không ngừng vẫy vẫy tay: “follow me”, hai người này đói đến sắp nổi khùng lên rồi.
7 giờ tối ngày mùng 4 tháng 5 năm 2001, trong một quán ăn ven đường đông đúc từng dòng người qua lại ở Lục Gia Chủy – Thượng Hải, hai chàng trai và một cô gái xăn tay áo, ăn uống hết sức nhiệt tình, chẳng thấy dáng vẻ của nam thanh nữ tú đâu nữa. 
Ăn uống no say, chúng tôi quyết định thay đổi lộ trình hành quân, quay thẳng về Vũ Hán, bỏ qua thành phố Hàng Châu. Đến tận hôm nay tôi vẫn hối hận không cùng họ đi du ngoạn 10 cảnh sông nước hữu tình ở Tây Hồ, nơi vẫn được ví là thiên đường trên trần thế. Có một số việc, một khi đã bỏ lỡ thì sẽ bỏ lỡ cả đời.
Quay về Vũ Hán chúng tôi cũng ngồi tàu K11. Vừa lên tàu tôi liền vạch ra kế hoạch thay phiên nhau trực. Tàu chạy mất 18 tiếng, mỗi người sẽ trực 6 tiếng.
Sau đó 3 người bắt thăm, Quý Ngân Xuyên bốc phải thăm trực ca đầu tiên, tiếp đó là tôi, cuối cùng là Ngô Vũ Phi.
Tôi và Vũ Phi bắt đầu chìm vào giấc ngủ trên con tàu rộng lớn, cơ thể vẫn giữ được tốc độ hơn 100km/h của con tàu lao vút về phía tây. Tôi đã mơ một giấc mơ ngọt ngào, trong mơ chiếc xe lửa cứ thế lao đi, đi mãi không có điểm dừng, đưa tôi đến tận chân trời góc biển, ba đứa chúng tôi vẫn ngồi trên tàu, bỏ qua khói bụi trần gian, tươi cười ngắm hoa nở hoa tàn, cỏ cây muông thú bên cửa sổ, mãi mãi vui vẻ như vậy.
“Này, này, Trương Văn Lễ, đến lượt cậu rồi đó!”
Tôi đang định vờ chết, Quý Ngân Xuyên lại thêm vào:
“Cậu mà không tỉnh dậy là tớ phun tương ớt lên mặt cậu đấy”.
Đội quân phản động Quốc dân Đảng năm đó thể nào nhỉ? Tôi nghĩ Quý Ngân Xuyên là đặc công do Đài Loan phái tới, nếu không thì không thể độc ác như vậy được. Suy nghĩ này xem ra rất có lý. Mặc dù chúng tôi biết Quý Ngân Xuyên đến từ Bắc Kinh, nhưng đến giờ vẫn chưa được biết thêm thông tin gì khác về cậu ấy. Cậu ta cũng chưa bao giờ nhắc tới Bắc Kinh, nhắc tới bố mẹ mình. Ngân Xuyên không rõ nguồn gốc, có vẻ khá giống Tôn Ngộ Không năm xưa đột ngột bay ra từ núi đá.
Tôi mở to đôi mắt cay xè, cầm di động lên nhìn, bây giờ là 11 giờ đêm. Chúng tôi lên tàu tầm 5 giờ chiều, đến giờ là vừa tròn 6 tiếng.
Tôi vươn vai nói: “Sao lại nhanh vậy được, cảm giác như chưa được 6 tiếng?”
“Cậu học thuyết tương đối chưa? Thời khắc hạnh phúc thường trôi qua rất nhanh”.
Nói xong câu này Ngân Xuyên liền nằm xuống, chẳng đợi tôi hỏi thêm bây giờ đã đến tỉnh nào rồi. Cậu ấy quay đi còn nhanh hơn quân phản động bị đánh gục trên tivi. Mà bọn phản động trên tivi bị tổ chức bắn, trước khi chết cũng còn giãy giụa một hồi, còn cậu ấy thì…
Tôi cảm thấy rất ức chế, sau đó đành bắt chuyện với một cô gái có dáng vẻ học sinh ngồi bên. Cô học sinh cười tít mắt nhìn ba đứa chúng tôi rồi hỏi: “Các anh chị ai với ai là một đôi vậy?”
Tôi bắt chước Ngô Vũ Phi hồi đó bắt tôi đoán t