Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/776 lượt.
Hữu Bằng có bộ mặt khổ qua!”
Tôi nhìn lại, quả nhiên là vậy, có kêu cậu ta cười cũng không chịu cười, trên đường về không còn thao thao bất tuyệt kể về game online như lúc đi nữa, xem ra Xuyên vẫn còn ấm ức lắm.
Tôi nhớ lúc nhỏ mình cũng sợ đi cắt tóc như vậy, bởi vì các anh chàng đẹp trai như Mộng Lưu Hương chẳng hạn đều để tóc dài trông phong độ lịch lãm, ít ra cũng phải như Lâm Chí Dĩnh để đầu ngôi lệch chứ.
Quý Ngân Xuyên chỉ tôi rồi nói: “Để tiêu diệt hắn ta”.
Rồi chỉ Ngô Vũ Phi: “Và cướp cậu đi”.
Ngô Vũ Phi đắc ý cười gượng.
…
Trước khi dạ hội bắt đầu, chúng tôi cùng cỗ vũ nhau. “Quý Ngân Xuyên, cậu đẹp trai quá”, “Ngô Vũ Phi, cậu xinh lắm”, “Trương Văn Lễ thật là thông minh, có duyên ghê”…
“Này dựa vào đâu, sao nói tớ là có duyên chứ?” Thật là làm tổn thương lòng tự tôn của người khác. Hai người họ thì vui sướng chỉ có tôi là thấy bứt rứt. Sau khi vào WC, tôi nhìn mình trong gương hồi lâu, lẽ nào thực sự tôi chỉ có duyên thôi sao? Mặc dù tôi không đẹp trai, nhưng cũng có kiểu đẹp khác chứ, chẳng phải trên mạng vẫn thịnh câu: “Là con trai thì đều đẹp trai hết” đó sao.
Thế nhưng thực ra trước kia, cũng lâu rồi, hai người đó đã muốn bắt tôi lộ diện trên sân khấu, nhưng đều bị tôi từ chối: “Người ta xấu hổ mà”.
Ngô Vũ Phi lại nhắc đến chủ đề này, gọi dựng tôi: “Này, cậu biết Alfred Hitchcock không, ông đạo diễn ngang ngạnh nhất đấy!”
“Đương nhiên là biết chứ, một trong những thần tượng của tớ đấy”.
“Thế chắc cậu biết trong mỗi tác phẩm của mình ông ta đều góp mặt đúng không?” – Ngô Vũ Phi nói tiếp.
“Đúng thế, nếu không vào vai người khách qua đường thì ông ta cũng dán ảnh mình trên tường” – Quý Ngân Xuyên nói.
Ngô Vũ Phi lại chen vào: “Lần trước xem Lifeboard còn hay hơn nữa, đó là một phim diễn ra hoàn toàn trên nước, nhưng không có du thuyền hào hoa kiểu Titanic đâu nhé, trên thuyền chỉ chứa được một vài diễn viên chính thôi, để được góp mặt, ông ta lúc đầu định diễn vai xác chết trôi trên biển”.
Quý Ngân Xuyên vội tiếp lời: “Sau đó bởi góc quay khó nên phải thay đổi. Cuối cùng ông ta nghĩ ra một tuyệt chiêu, lấy ảnh mình lúc gầy và ảnh lúc béo in trên một tờ báo, coi như là quảng cáo giảm béo trên báo chí! Cậu có cần xuất hiện một lần thế không?”
“Đương nhiên tớ biết, tớ là đạo diễn hay các cậu là đạo diễn đây. Mình nghĩ Hitchcock chắc chắn muốn được diễn nhưng lại sợ mình xấu, có lỗi với người xem nên chỉ xuất hiện theo kiểu đó thôi. Nhưng tớ thì khác, tớ thì tài sắc vẹn toàn! Tớ không cần lộ mặt, “vãn bối” không có cái sở thích đó” – Tôi cao ngạo nói với Ngô Vũ Phi.
“Cậu tin không, hôm nay kiểu gì tớ cũng bắt cậu lên sân khấu?” – Ngô Vũ Phi quả quyết.
Tôi dù miệng nói tin nhưng trong bụng thầm nghĩ: “Tớ chả tin cậu có thể lôi được tớ lên đó, trừ phi cậu đánh ngất rồi cho tớ lên đó diễn vai tử thi”.
Ngô Vũ Phi trước khi lên sân khấu còn nháy mắt với tôi. Nói thực, Ngô Vũ Phi sau khi trang điểm đứng trước mặt tôi trông thật giống một ngôi sao màn bạc, tôi có cảm giác như bị điện giật. Ngô Vũ Phi lại nói thêm một câu: “Yên tâm, Alfred Hitchcock tương lai, tớ sẽ sắp xếp cho cậu lộ diện”.
Khi màn đêm vừa buông xuống là lúc tấm màn của dạ hội được kéo ra, đợi các vị lãnh đạo về chỗ của mình., Ngô Vũ Phi cùng một cậu dẫn chương trình bước ra sân khấu. Tiếp đó là phần mở màn ca múa vì hòa bình. Tôi nấp trong bóng tối quan sát mọi thứ đang diễn ra tuần tự theo kế hoạch của mình, thấy giống như lúc nhỏ chơi cờ, mặc dù bản thân không trực tiếp tham gia nhưng bạn sẽ phát hiện ra rằng cảm giác đó còn thích thú hơn là tự mình tham diễn, bởi vì các diễn viên hào nhoáng dưới ánh đèn đều là những con cờ dưới tay bạn
Tôi đặc biệt chăm chú xem hai tiết mục. Một là màn đơn ca của Quý Ngân Xuyên. Lúc Quý Ngân Xuyên ra sấn khấu trông thật sành điệu, ánh đèn sân khấu tất thảy vụt tắt, trong bóng tối chợt sáng lên một ánh đèn, chiếu sáng trên đầu Quý Ngân Xuyên, cả hội trường chỉ còn chỗ cậu ta là sáng rõ, rồi cậu ấy bắt đầu hát.
Đây đúng là một bài hát buồn..
Tâm trạng của em thường bay bổng
Muốn bay bổng khắp chốn
Mong chớp lấy một chút an ủi
Em thường thích quanh quẩn giữa đám đông
Em sợ nhất cảm giác cô đơn
Con tim em mong manh thế, vừa chạm khẽ đã vỡ
Chỉ sợ làn gió thổi
Em muốn có nhiều người bên cạnh
Em sơ nhất bóng đêm đen mỗi ngày
Nhưng rồi trời vẫn tối và ngừoi vẫn sẽ đi
Không ai có thể ở mãi mãi bên một người
Và cảm giác cô đơn, ai cũng phải đối mặt
Sự kiệt quệ không chỉ có hai đứa mình cảm thấy
Khi em thấy cô đơn lòng em nhớ ai
Em có muốn tìm một người ở bên cạnh
Niềm vui, nỗi buồn của em chỉ có anh hiểu thấu
Hãy để anh lại được cùng em sánh bước trên đường đời
Tôi im lặng ngồi trong bóng tối lắng nghe chú hổ con Quý Ngân Xuyên giúp tôi thực hiện mơ ước bấy lâu nay của mình. Kì thực từ lúc nhỏ, tôi đã tưởng tượng sẽ có một ngày tôi hát cho người con gái tôi yêu nghe bài hát mà tôi muốn hát cho cô ấy nghe nhất. Nhưng bài hát này tôi nghĩ rất hợp với để hát cho Ngô Vũ Phi nghe. Mặc dù co ấy luôn