Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Tác giả: Hà Tiểu Thiên

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/770 lượt.

là tiêu điểm của đám đông, nhưng tôi biết chắc chắn Phi rất sợ cô đơn, bởi thế Phi thường quanh quẩn chỗ đông người, muốn có được sự an ủi. Khán giả phía dưới im lặng lắng nghe Quý Ngân Xuyên biểu diễn, giọng hát có thoáng chút non nớt. Không ai biết, có một người khác đang trốn trong bóng tối, cũng đang khe khẽ hát, nhưng cậu ta không hát bằng miệng mà hát bằng trái tim

Tiết mục thứ hai tôi chăm chú xem chính là vở kịch đó, lúc xem bản thân tôi thì thấy khó hiểu, nhưng cả hội trường chốc chốc lại rộ lên tiếng cười và tiếng vỗ tay cổ vũ. Thực ta tôi nửa vui sướng nửa thấy bức rứt. Vui thì thấy mọi người đều thích vở kịch và dường như đều hiểu, còn bức rứt vì chỉ có mình tôi xem không hiểu. Cuối cùng tôi cũng hiểu những bài thơ hàm súc, bức tranh trừu tượng hay bộ phiim đầy ý nghĩa được sáng tác như thế nào, xem ra cũng giống như tôi đều trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, bản thân không biết gì là OK rồi
Vở kịch là cao trào của buổi dạ hội. Sau tràng pháo tay không dứt, Ngô Vũ Phi bước lên sân khấu giới thiệu: “Sau đây là chương trình cuối cùng của buổi dạ hội hôm nay – bốc thăm giải thưởng lớn của năm mới, xin mời các bạn lấy tấm vé vào cửa của mình ra, vâng trên mỗi tấm vé đều có một con số, tiếp theo đây tôi xin bốc giải ba, đó là XXX, giải nhì là YYY…”
Tôi trước giờ không đặt hi vọng vào những trò bốc thăm trúng thưởng thế này, bởi tôi giỏi tóan, quy luật xác suất chỉ cho tôi thấy những thứ dưới 5 % đều là xác suất nhỏ, có thể bỏ qua không tính. Tôi đếm lướt qua số người trong hội trường, ước tính xác suất trúng thưởng chưa đến 1 %
Quý Ngân Xuyên hát xong rời sân khấu liền đến ngồi cạnh tôi, cậu ta hỏi: “Sao cậu không xem số vé trên tay?”
“Chẳng cần xem, kiến thức toán học chỉ cho mình rằng tuyệt đối không có khả năng trúng giải” – Tôi nói
Trên sân khấu, Ngô Vũ Phi vẫn tiếp tục: “Tiếp theo, chúng ta sẽ bốc thăm giải nhất, giải thưởng lớn nhất của đêm hội hôm nay , để tôi xem nhé,giải nhất là 19800726”
Sao tôi thấy con số đó quen quen, nghĩ lại đây chẳng phải là sinh nhật của tôi hay sao? Lúc nãy trước khi bắt đầu, Phi có đưa cho tôi và Quý Ngân Xuyên mỗi người một vé vào cửa, tôi từ chối không nhận :”Tớ là đạo diễn, ai dám chặn cửa tớ chứ, không cần đâu”…Sau đó cô ấy vẫn nhét vào tay tôi và nói: “Tớ cố chọn ra đấy, số vé là ngày sinh nhật của cậu, giữ làm kĩ niệm cũng được mà”.
Tôi liếc nhìn Quý Ngân Xuyên, trong bóng tối tôi biết cậu ấy đang cười, chỉ thấy hàm răng trắng trắng trông rất gian. Tôi khẽ hỏi: “Thế này chẳng phải là gian lận sao, nếu bị phát hiện thì chẳng ra làm sao cả”
Quý Ngân Xuyên khoe hàm răng trắng đáp lại : “Bọn mình vất vả lâu rồi, đến giờ vẫn chưa ăn cơm, lấy chút phần thưởng thì có là gì ?”
Tôi định cãi lại: “Đành rằng là thế, nhưng không thể lừa khán giả như thế này được”
“Được rồi, trên thế gian này có một số qui tắc phải tuân theo, nhưng có một số cái thì nên được cải tiến, cậu nghĩ xem, bọn mình đã bạn rộn với đêm hội này bao nhiêu ngày rồi, không có công lao thì cũng đã khổ công vì nó”
Tôi công nhạn Ngân Xuyên linh hoạt hơn tôi, cậu ta nói đúng , chúng tôi đã lao tâm khổ tứ bấy lâu nay, có lĩnh chút thưởng thì cũng công bằng, chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Thế là tôi đứng lên, tay bụm miệng tỏ vẻ ngạc nhiên nói liên tiếp mấy câu: “là tôi sai? Thật không thể tưởng tượng nổi”. Sau đó tôi chạy lên sân khấu giữa ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người. Trước khi lên tôi còn kịp thấy nụ cười ngụ ý “xác suất tóan học “ của Quý Ngân Xuyên
Vừa lên sân khấu, đứng trước đông đảo khán giả , mặt đỏ bừng lên. Phần thưởng cho giải nhất là phiếu ăn miễn phí trị giá 300 tệ tại cửa hàng lẩu Anh Hùng Tam Quốc cùng một cuốn truyện tranh. Vừa nhìn đã bước giải thưởng này chuẩn bị hòan toàn theo chủ ý của Ngô Vũ Phi, bởi vì cuốn truyện tranh là cuốn truyện cô ấy muốn mua lúc đi dạo trên đường với Quý Ngân Xuyên nhưng lại chê nó đắt. Tôi nhận giải thưởng, sau đó mấy người trúng giải cùng chụp ảnh với Ngô Vũ Phi. Tôi chỉ nhớ Ngô Vũ Phi và tôi đứng rất sát nhau, cô ấy khẽ nói vào tai tôi: “Cậu đừng có vui sướng quá, lẩu cho cậu còn truyện tranh phải cho tớ..”
Lần đầu tiên trong gần 20 năm làm người, tôi bổng bị quân cờ dưới tay mình điều khiển. Nói thực, cảm giác trên sấn khấu dưới ánh đèn cũng tuyệt, chỉ là bản thân tôi không thích hợp với việc biễu diễn trên sân khấu, đó là hậu quả của hơn 10 năm bị nhốt trong nhà, tôi quen trầm lặng rồi, nếu bạn bắt tôi phát biểu vài câu trước đám đông thì thà chết còn hơn. ĐIều này hoàn toàn tương phản với tính cách phô trương của Quý Ngân Xuyên. Quan điểm của Xuyên là: “Lúc đá bóng tôi không bao giờ ở chân dự bị, nếu bắt tôi ngồi dự bị thì thà thiến tôi còn hơn”
Bởi thế, lúc ở trên sân khấu tôi rất lo lắng, dùng ánh mắt đầy hàm ý nhìn Ngô Vũ Phi. Nếu hôm đó cô ấy dám nói một câu kiểu như: “ Tiếp theo xin mời bạn trúng giải cao nhất phát biểu cảm tưởng”, tôi thề rằng khi xuống sân khấu nhất định sẽ trừ khử cô ấy, còn nếu Quý Ngân Xuyên dám thương hoa tiếc ngọc, thì cũng sẽ diệt hết, thiến trước rồi trừ khử sau.
Nhưng Ngô Vũ Phi