Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/778 lượt.
i sầu bỏ đi. Cách này khá là thời thượng, phản ánh hiện tượng đồng tính luyến ái ngày càng phổ biến hiện nay; khả năng thứ tư là không ai muốn rời xa ai, cuối cùng đều tự sát. Quả nhiên bộ phim hôm nay kết thúc với khả năng thứ tư.
Suy nghĩ miên man rồi tôi lại lỡ đãng, lại nhớ ra chuyện chúng tôi cùng nhau quay một bộ phim lúc sắp tốt nghiệp.
Mấy ngày sau chuyến du lịch cuối khóa, Quý Ngân Xuyên thường nói: “Cuộc sống sao chẳng có chút khí thế nào cả”. Rồi còn xuyên tạc ra một câu: “Tuổi trẻ như thứ tài khoản vãng lai, mẹ kiếp”.
Để thay đổi cuộc sống như thứ tài khoản vãng lai này, tôi và Ngô Vũ Phi liền bắt tay vào một chương trình mới, đó chính là dạ hội mừng tốt nghiệp. Ngô Vũ Phi đã nhận được chỉ thị nội bộ, do ần trước đảm đương tốt vai trò trong buổi dạ hội cuối năm, cô ấy lại tiếp tục được đảm nhiệm vai trò MC của dạ hội tốt nghiệp.
Thế là ba đứa tôi lại bắt đầu vắt óc nghĩ đủ biện pháp để tạo ra một buổi dạ hội đầy xúc động, để sinh viên tốt nghiệp của cả hội trường đều rơi lệ.
Lúc đầu chúng tôi định chụp những kiểu ảnh đen trắng hoài cổ.
Để đạt được mục đích đó, tôi bảo Quý Ngân Xuyên viết những ca từ bóng bẩy, rồi đến những nơi phong cảnh tuyệt đẹp, bắt Quý Ngân Xuyên tạo dáng như Từ Chí Ma, đeo thêm một cặp kính (lẽ ra còn định quấn khăn quàng cổ, nhưng sau sợ cả đoàn làm phim phản đối nên thôi). Ngô Vũ Phi thì mặc đồng phục nữ sinh – đây là chủ kiến của Quý Ngân Xuyên, bởi gần đây cậu ấy thường trốn trong phòng xem AV Nhật Bản, trong đó các cô gái không hóa trang thành nữ sinh thì là y tá. Bởi thể khi cậu ta chỉ đạo Ngô Vũ Phi tạo các tư thế thuần khiết, tôi dán mắt nhìn cậu ta, xem ra tố chất tâm lý của hắn rất tốt, mặt không hề đỏ chút nào, trịnh trọng như đạo diễn của Tam Quốc diễn nghĩa.
Có một hôm trong lúc giải lao, chúng tôi nói chuyện về phim truyền hình, Ngô Vũ Phi cũng thích xem tivi giống mẹ tôi, xem ra lúc nhỏ lại cái kiểu cứ đi học về là ngồi dính chặt trên ghế sofa có đánh cũng không rời, bởi thế việc học khá chểnh mảng, trong đầu chỉ đầy những tư tưởng ấu trĩ, ngày ngày mơ mộng theo con đường nghệ thuật, cả đơi muốn trở thành ngôi sao điện ảnh.
Nói đến phim truyền hình, cô ấy lại ca cẩm rằng các bộ phim trong nước chẳng hay chút nào, đều là những phim nhà quê; phim võ thuật Hồng Kông thì phim trường quá nhỏ, mỗi lần nói “hai nước khai chiến” chỉ thấy hơn mười người ở đó đánh đánh chém chém, không có chút hấp dẫn nào cả. Quý Ngân Xuyên nghe thấy thì thích thú hưởng ứng: “Thế đã là gì, lần trước tớ xem phim võ thuật trong nước sản xuất, nam diễn viên chính trong phim còn đi giày thể thao, hiệu Huili nữa đấy”.
Hôm đó chúng tôi cứ thế bàn tán sôi nổi về nhữ cảnh phim trong nước, càng nói càng thấy bất mãn, nói đến khi mặt trời lặn. Trời tối mà chúng tôi thì ngày càng bị kích động hơn, cuối cùng quyết định tự quay một bộ phim để đời mang dấu ấn của mình.
Dạ hội tốt nghiệp là đêm đẫm nước mắt mỗi năm. Chúng tôi đều thích phim của đạo diễn người Nhật Nham Tỉnh, đặc biệt là “Thư tình”, thích mối tình mỏng manh tựa cánh hoa anh đào, nhẹ nhàng không hề phô trương nhưng cũng khiến cho người xem rơi lệ. Để có nhiều sự lựa chọn hơn, ba người chúng tôi mỗi người viết một kịch bản.
Thao thức suốt một tuần, chúng tôi tập hợp lại và bắt đầu thảo luận về kich bản của mỗi người.
Kịch bản đầu tiên là của Ngô Vũ Phi. Vũ Phi giới thiệu qua về tình tiết câu chuyện: Vào một ngày hè khi hoa cẩu vĩ nở rộ, các sinh viên tốt nghiệp đã rời trường, Ngô Phi Phi - một cô sinh viên năm 2 đang đi dạo dưới bóng cây, bỗng phát hiện rất nhiều sinh viên tốt nghiệp đang bày bán sách; đang lúc nhàn rỗi, cô liền tới đó xem có anh chàng đẹp trai nào hay không…
Tôi và Quý Ngân Xuyên đưa mắt nhìn nhau, tôi biết cậu ta chắc chắn đang nghĩ tới từ “mê giai”.
“… Sau một hồi cố gắng, cuối cùng cô ấy đã phát hiện ra một anh chàng rất đẹp trai, còn đẹp thế nào thì mời tham khảo dáng vóc của Quý Ngân Xuyên… “
Quý Ngân Xuyên đắc chí cười nhăn nhở, trong lòng tôi thầm phản đối, tại sao không tham khảo mình chứ?
“…Và khuôn mặt của Trương Văn Lễ, sau đó cô ấy giả vờ mua sách, cố ý cầm một cuốn sách, mặc cả giá rất lâu, sau đó lại không mua nữa. Thế là Phi đã đạt được mục đích châm chọc anh chàng đẹp trai kia. Rồi cuối cùng có một hôm Ngô Phi Phi đã mua một cuốn sách, bởi nếu cô ấy không mua một quyển nào, anh chàng đẹp trai đó nhất định sẽ trở mặt.
Thế nhưng tính ra thì cô ấy mua được nó với giá hời, bởi cô đã có được tên tuổi, số điện thoại, nick QQ… Tiếp đó là những hành động săn đuổi anh chàng đẹp trai đó, chàng trai đó có tên là…”
3
Ngô Vũ Phi ngừng lại một chút, nhìn chúng tôi đầy hàm ý rồi nói: “…tên là Trương Tiểu Xuyên. Từ đó Ngô Phi Phi ngày nào cũng đến xem Trương Tiểu Xuyên đá bóng, đi ăn cùng cậu ta, nhưng Trương Tiểu Xuyên chỉ coi Phi Phi là em gái. Cuối cùng một hôm trong lúc uống say Trương Tiểu Xuyên đã kể với Ngô Phi Phi rằng cậu ta đã từng rất thích một cô gái, nhưng trước giờ cậu ấy chưa bày tỏ điều gì vì người càng đẹp trai lại càng sợ bị từ chối, bởi thế đây