XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Tác giả: Hà Tiểu Thiên

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/801 lượt.

nói “Tôi về ngay đây” thì có lẽ vĩnh viễn không bao giờ quay về, hoặc là ai đó bị quỷ ám theo, chắc chắn anh ta không được mở của, cho dù có lấy hết sức bình sinh mở được cánh cửa ra thì sau đó sẽ mất điện hoặc là quỷ ở ngay sau cửa, nhìn chung là có rất nhiều thứ ghê rợn kinh khủng. Nhưng chúng tôi đều không cần những cái đó, chúng tôi muốn quay bộ phim của chính mình, đến nữ quỷ cũng do Ngô Vũ Phi xinh đẹp của chúng tôi đảm nhận vai diễn.
Trong quá trình quay bộ phim đó, chúng tôi gặp phải vấn đề rất lớn. Phim trường được quay vào buổi tối, nhưng quay xong, chúng tôi đều không dám một mình đưa Ngô Vũ Phi về ký túc. Ngô Vũ Phi thì càng thảm hơn, cô ấy nói từ khi quay bộ phim cô ấy không dám soi gương nữa, còn kể có một lần vào ban đêm cô ấy phát hiện có một nữ quỷ trong nhà vệ sinh, la hét hồi lâu mới biết đó chính là mình trong gương.
Vì lý do đó, cuối cùng chúng tôi buộc phải gượng gạo đưa vào phần kết của bộ phim một đoạn tình cảm, đó là cảnh Quý Ngân Xuyên và nữ quỷ Ngô Vũ Phi hôn nhau.
Chỉ còn lại mình tôi dở khóc dở cười ở đó, nghĩ bụng Ngô Vũ Phi chết tiệt, rốt cuộc cậu định chơi trò gì đây, đi cũng không nói với tôi một câu.
Trên đường tôi nghĩ phải chăng Ngô Vũ Phi có việc gấp phải về Bắc Kinh, sau đó nhớ ra mai là sinh nhật mẹ, tôi liền gọi điện thoại, nói với mẹ rằng tôi sẽ về nhà ăn cơm tối, còn muốn tạo sự bất ngờ cho bà. Thực ra lúc đó tôi vẫn chưa biết điều bất ngờ đó là gì. Cứ từ từ nghĩ, tính ra thì vẫn còn hơn 10 tiếng trong hành trình đơn độc, với cái đầu tinh quái của tôi có lẽ cũng nghĩ ra được một điều gì đó thật bất ngờ.
Nhà ga trong kỳ nghỉ dài ngày nhân dịp mồng 1 tháng 5 là nơi đông đúc nhất, cũng may mua được vé nằm, mỗi người một giường, mọi người ai nằm trên ngăn của người ấy là được, không phải tranh nhau như ghế cứng. Trước khi lên tàu, tôi ngoảnh đầu hướng tầm nhìn về phía trường, mặc dù tôi biết ở đây không thể nhìn thấy ngọn núi tuyệt đẹp như lâu đài của trường tôi, nhưng tôi vẫn nói một câu: “Tạm biệt nhé, núi Lô Gia, không biết mấy năm nữa có còn gặp lại”.
Thật không dễ gì chen được vào toa của mình, tìm được vị trí giường giữa của tôi, đang định đánh một giấc ngon lành thì phát hiện ra chỗ mình đã có người nằm, hơn thế còn là một cô gái quay mặt vào phía trong ngủ.
Tôi trước nay vốn là một anh chàng hiền lành, thường lo cho người khác, thế nên tôi không làm phiền giấc mộng đẹp của cô ấy nữa, bồn chồn ngồi tạm ở giường dưới. Cô gái này là người thế nào nhỉ, đến chỗ của mình cũng không nhận ra.
Tôi gọi vào số di động của Vũ Phi, vẫn tắt máy. Thế là tôi nhắn tin, kêu cô ấy nhận được tin nhắn thì gọi lại ngay cho tôi.
Được một lúc, người ở giường dưới đến rồi, tôi không chịu được nữa liền đứng dậy, khẽ lay cô gái đó: “Này, cô ngủ sai chỗ rồi”.
Cô ấy quay đầu lại nói: “Cậu tới rồi đấy à?”
Lúc đó tôi thấy như trời rung đất chuyển, chẳng phải là Vũ Phi đây sao? Sao cô ấy lại ngủ trên tàu chứ, thật là xuất quỷ nhập thần! Lúc trước xem các bộ phim kiếm hiệp, những lúc xuất quỷ nhập thần chẳng phải đều có một thích khách từ trên cây đột nhiên rơi xuống, hay từ dưới đống đất chui lên một người vừa nằm phục sẵn, thật không ngờ, mấy người nhà đài cũng thích xuất hiện như vậy trong hiện thực, suýt nữa đã làm tôi giật mình đến nhảy ra khỏi tàu.
Ngô Vũ Phi bình tĩnh hơn tôi nhiều, nói khẽ vào tai tôi: “Thôi nào, tớ vẫn còn hai nguyện vọng nữa muốn cậu thực hiện, tiếp theo là nguyện vọng thứ hai, tớ muốn đến thăm nhà cậu, điều này không vi phạm đạo nghĩa gianh hồ nào cả. Lần trước đến thường Hải cậu không cho tớ vào trong, nói thật con người tớ không có tật gì cả, chỉ là rất tò mò. Phải chăng nhà cậu che giấu bảo bối gì? Lúc đó tớ đã quyết tâm nhất định có một ngày phải đột nhập vào nhà cậu, hi hi”.
Tôi thấy lần này mình gặp rắc rối rồi, dẫn cô ấy về nhà không biết có gây nên sóng gió gì không.
Ở bên Quý Ngân Xuyên và Ngô Vũ Phi có một điểm khá hay đó là luôn có những việc không thể ngờ tới được xảy ra. Như tối qua lúc ngủ tôi đã bồi hồi nghĩ về buổi chia tay trên sân ga hôm nay, còn nghĩ ra mấy câu nói xúc động để chuẩn bị an ủi Ngô Vũ Phi, nói cô ấy đừng khóc nữa, những triết lý như kiểu: “Nhân sinh hà sở bất tương phùng” (1) , “Lạc hoa thời tiết hựu phùng quân” (2) , nhưng giờ đây tôi lại cùng chuyến tàu về Thượng Hải với Ngô Vũ Phi.
(1) Trong cuộc đời này, ở bất kỳ nơi nào mà không thể gặp được nhau.
(2) Đến mùa hoa rụng sẽ gặp lại chàng.
Thì ra cô ấy đã dự tính từ lâu, lúc đi mua vé tàu đã mua hai vé, sau đó mới sáng sớm đã thức dậy đi ra nhà ga, định doạ tôi một bữa. Trên đường, Ngô Vũ Phi đã nói rất nhiều với tôi về những phấn đấu ở Bắc Kinh sau khi tốt nghiệp. Tôi chỉ chú ý đến một điểm, đó là cô ấy không nhắc tới Quý Ngân Xuyên đến nửa câu, tôi nghĩ lần này không chỉ là sự giận dỗi thông thường nữa, xem ra hai người đã có mâu thuẫn lớn. Trước khi vấn đề được làm rõ, tôi cũng không dám mở miệng, nhắc bất cứ từ nào liên quan đến Quý Ngân Xuyên.
Sau cùng, lúc gần đến Thượng Hải, cô ấy lại nói một việc làm tôi thực sự bất ngờ.