Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Tác giả: Hà Tiểu Thiên

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/781 lượt.

thấy) rồi nói : “Được”
Sau đó tờ giấy đến tay Vũ Phi một cách thuận lợi, qua tay của một ông thầy giám thị háo sắc






Đến giờ tôi vẫn còn thấy sợ, nếu như bị bắt vì gian lận thi cử thì chết chắc, ít ra cũng là cái chết từ từ, thế nhưng chỉ cần cái nhướng mày của Ngô Vũ Phi đã làm tiêu tan mọi sự lo lắng của tôi. Ngô Vũ Phi và Quý Ngân Xuyên luôn có những biện pháp quái dị mà đạt được mục đích giống tôi
Có lần chúng tôi đùa nhua, một vị giáo sư đưa một khí áp kế, một đồng hồ bấm giờ cho ba sinh viên của mình, kêu họ đi đo độ cao của một tòa tháp
Họ đoán tôi sẽ làm thế này: Trước tiên đo áp suất không khí dưới chân tháp rồi ghi chép vào sổ rồi lên đỉnh tháp lại ghi chép lần nữa, sau đó về trường lọ mọ trong 3 ngày, tra cứu hàng ngàn công trình trong nước và ngoài nước, tìm ra mối quan hệ giữa mực nước biển và áp suất không khí, đương nhiên còn có ảnh hưởng của vị trí địa lý, sau đó ở trong phòng thí nghiệm viết ra hàng trăm phương trình, viết bài luận văn hàng vạn chữ để nộp cho thầy
Cách của Ngô Vũ Phi thì quả không nằm ngoài dự đoán: Cô ấy đứng trên phòng thực nghiệm, thả tay để khí áp kế cho mấy cậu sinh viên đang theo đuổi cô ở dưới bắt đầu đo đạc ghi chép, sau đó Ngô Vũ Phi đủng đỉnh đi xuống, kêu mấy người họ thu thập số liệu, lấy ra giá trị cao nhất và giá trị nhỏ nhất rồi tính giá trị trung bình, thay vào công thức vật thể rơi tự do là ra kết quả
Còn Quý Ngân Xuyên, cậu ấy chắc chắn sẽ làm thế này: Cầm khí áp kế tìm người giữ cửa tháp tặng cho ông ta cái khí áp kế đó, rồi yêu cầu ông ấy cho xem bản đồ ngọn tháp, trên đó có ghi chiều cao của tòa tháp, nếu người giữ tháp là nữ, xem ra còn tiện thể đứng tán dóc một lúc, xin cô ấy nick chát QQ
Sau một đêm nghỉ ngơi, Ngô Vũ Phi lấy lại được phong đọ, sáng sớm đã đến tìm tôi. Vừa trông thấy tôi, cô ấy đã nói “Chào nhóc” rồi bắt tôi lôi hết đồng hồ và di động ra nhất loạt chỉnh lại thành năm 2001, sau đó quay đầu khẽ nói: “mấy ngày này cậu cứ coi như mình đang học đại học, muốn điên thế nào thì điên, muốn chơi thế nào thì chơi nhé
Cô ấy nói một cách nhẹ nhõm, cứ như thể mình là Einstain vĩ đại vậy. . Einstain phát minh ra thuyết tương đối cũng không đến mức tùy ý thay đổi nhịp thời gian như thế. Vũ Phi và Quý Ngân Xuyên vẫn cái tính khí ngang ngược ấy
Thế nhưng một người trước giờ nhút nhát như tôi vẫn nhẹ nhàng đáp :”Ừ”
Hôm đó tôi bắt đầu chuyến đi điên cuồng cùng cô ấy. Hoàng Lạc Lâu, cây cầu lớn ở Trường Giang, đường Hán Chính, Đông Hồ, xem ra tất cả nơi nào đi được đều đã đi rồi, bốn khu vườn lớn quế, đào, phong, mai của Đại học Vũ Hán cũng đều được chúng tôi ghé qua. Chúng tôi thét lên: “muốn bước lên những dấu chân chúng ta đã từng đi qua”, “ muốn ăn hết những món ăn vặt mà bọn mình đã ăn”, cung may Quý Ngân Xuyên không ở đây, nếu không cậu ta sẽ đề xuất “ muốn theo từng cô gái mà tôi đã từng theo đuổi: xem cũng đủ chết mệt rồi bởi tôi nhớ những cô gái mà Ngân Xuyên đã từng theo đuổi phải đến hàng tá, bây giờ đang ở bốn phương, thậm chí cũng có người đã ra nước ngoài rồi.
Hôm nay phần lớn các bạn đều đã về nhà, ngày mai tôi cũng phải về luôn để đi làm, tôi muốn mua vé, Ngô Vũ Phi nói: “Tớ mua cho cậu từ lâu rồi, hơn thế còn biết cậu thích đi tàu nên không mua vé máy bay”.
Đúng là tôi muốn ngồi tàu về bởi tôi cảm thấy hình dang con tàu khá giống với cỗ máy thời gian trong trí tưởng tượng của tôi. Tôi nghĩ mình trở lại Đại học Vũ Hán thời điểm ba năm trước bằng cỗ máy thời gian thì cũng phải quay về bằng cỗ máy này, nếu không thì thảm rồi…
Buổi tối, chúng tôi đi xem phim ở rạp mà ba đứa tôi từng thích nhất. Đúng rồi, chính là cái rạp mà Quý Ngân Xuyên thường hay trêu chọc Ngô Vũ Phi. Cậu ta thường nhắm lúc bộ phim chiếu được một nửa thì nói với cô ấy tên của hung thủ, khi chiếu được một phần ba bộ phim tình cảm thì đã nói ai với ai chắc chắn thành đôi…
Bộ phim hôm nay là những thước phim trừu tượng, về tuổi trẻ có tên “ Hoa nở năm đó”, tôi rất thích bài hát và diễn viên Phác Thụ trong phom. Còn nhớ cứ mỗi độ cánh hoa lất phất bay, lá thu rơi xào xạc, Ngân Xuyên lại ngồi một mình bên cửa sổ, vừa đàn vừa ngâm nga bài hát “ Những bông hoa đó” của Phác Thụ, khuôn mặt thật thánh thiện.
Có ba nhân vật chính trong bộ phim, cũng là một nhóm ba người giống tôi, Quý Ngân Xuyên và Ngô Vũ Phi; cũng hai chàng trai và một cô gái, dù hơi trừu tượng nhưng tôi vẫn thấy mình khá tinh tế, luôn hiểu thấu được những hiện tượng mà bề ngoài khá phức tạp rắc rối, rồi đạt tới bản chất linh hồn của nó. Một chuyện tình cảm, dù có bao nhiêu người tham gia, dù cho họ có thay đổi thế nào nhưng rồi cũng chỉ có mấy khả năng phối hợp mà thôi;
Khả năng thứ nhất là một trong hai chàng trai thành đôi với cô gái, người kia mỉm cười bước đi, kết thúc có hậu; khả năng thứ hai một trong hai chàng trai kết đôi với cô gái đó, nhưng người kia đau khổ ra đi, một kết thúc buồn. Hai khả năng đó khá bình thường. Cách thứ ba thì có khác hơn: hai chàng trai bên nhau, cô gái vui vẻ hay ôm nỗ


XtGem Forum catalog