XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Tác giả: Hà Tiểu Thiên

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/765 lượt.

on, mai sẽ nói cho con” rồi đến tận bây giờ cũng chưa nói, tôi cũng chẳng vội nghe
Làm xong mọi thứ, tôi ngồi xuống cùng mọi người xem chương trình dạ hội “Tưng bừng đất nước” trên truyền hình, nói chuyện một lúc Lý Lê bắt đầu tuyên bố csi tin tốt lành của cô ấy. Chả là công ty của bố cô ấy đang muốn tuyển một người, cô ấy bảo tôi bỏ việc rồi đến chỗ bố cô ấy mà làm, sáu tháng cuối năm người ta sẽ cử đi đào tạo nâng cao ở cái trường đại học gì gì đó bên Mỹ, khi trở về thì tiền đồ sẽ rộng mở
Tôi thầm nghĩ, còn tiền đồ rộng mở cái gì nữa chứ ?Có mà tiền đồ tăm tối thì có. Cái trường đại học gì gì đó chính là trường Lý Lê theo học thạc sĩ, chẳng gì cũng biết là dùng tiền mua được, nghe cái tên cũng bíêt là cái trường chẳng tốt đẹp gì. Tôi biết những trường có cái tên dài thường là không tốt. Cứ xem những cái tên như Havard, Yale, Thanh Hoa, Bắc Đại (Đại học Bắc Kinh) và cả Vũ Đại (Đại Học Vũ Hán) của tôi nữa, cái nào chẳng là tên rút gọn ! Cứ mỗi lần hai đứa cãi nhau là cô ấy lại lôi nó ra dọa tôi, cái tên dài dằng dặc, nhưng chỉ loáng một cái cô ấy đã nói xong cái tên đó như Châu Kiệt Luân hát rap vậy. Vì thế mà sau bao nhiêu lần cãi vã, tôi vẫn không nghe nổi cô ta nói ra đó là cái trường gì
Thế nhưng bố mẹ tôi nhất loạt tán thành việc tôi đến cái trường gì gì đó để học. Buổi tối trước lúc đi ngủ, tôi lại xem tiết mục của Ngô Vũ Phi, sau đó gọi điện cho Tiểu Tuyết, nói với cô ấy rằng ngày mai tôi sẽ đưa nhật kí cho cô ấy. Có điều cô ấy phải nhanh chóng giúp tôi tìm được Quý Ngân Xuyên, nếu không sẽ không bao giờ còn thêm cơ hội nào nữa
Tiểu Tuyết cầm quyển nhật ký của tôi hai ngày rồi gọi điện báo với tôi rằng có một phát hiện quan trọng nhất định phải gặp mặt nói chuyện.
Lần này không gặp nhau ở quán café nữa mà chúng tôi hẹn gặp ở nhà Tiểu Tuyết. Khi đến tòa nhà cô ấy, tôi cẩn thận nhìn trước ngó sau, canh chừng bị Lý Lê theo dõi. Nói thật, yêu đương một cô trí thức cao như Lý Lê thật là khổ sở, điện thoại cũng kiểm tra, QQ cũng kiểm tra , hòm thư cũng kiểm tra, lại còn bị theo dõi, chẳng khác gì yêu một đặc vụ.
Bây giờ tôi có cái bản lĩnh chống lại sự kiểm soát cũng là nhờ sự luyện tập với cô ấy mà có.
Vừa vào đến cửa, Tiểu Tuyết đã phấn khích kêu tôi ngồi, , trông cô ấy như vừa phát hiện ra một đại lục mới, rồi Tuyết lấy từ tủ lạnh ra đưa tôi một lon coca. Tôi bảo uống café thì cô ấy nói, thôi được rồi, không có café , vào việc luôn đi thôi.
Tiểu Tuyết ngồi treên ghế sofa, lật giở quyển sổ rồii nói:”Tớ hỏi cậu mấy câu nhé”.
“Được thôi”.
“Từ nhỏ cậu đã ở nhà một mình rồi à?”
“Ừ”
“ Cậu chơi cờ một mình với chính mình sao?”
“Ừ”
“Cậu thích đọc sách, rồi tưởng tượng rằng mình là nhân vật chính trong truyện ư?”
“Ừ”
“Có những lúc cậu thấy không hài lòng với những tình tiết trong sách nên sau đó, khi viết nhật ký đã tưởng tượng ra một câu truyện hấp dẫn hơn cả tiều thuyết đúng không?”
“Ừ”
“Cậu thích xem phim, còn thích bịa chuyện và viết tiểu thuyết nữa sao?”
“Ừ”.
Cô ấy uống một ngụm coca rồi nói tiếp:”Được rồi. Thế tại sao tớ xem nhật ký của cậu , trong đó ghi lại việc của mỗi ngày từ tiểu học cho đến cuối năm đại học mà riêng có buổi tối cuối cùng thời đại học lại chẳng thấy ghi chép gì cả?”.
Buổi tối cuối cùng, tôi nghĩ một lát rồi nói:”Ồ, buổi tiệc đó quá ấn tượng , tôi nhắm mắt lại là có thể hình dung được từng chi tiết nhỏ, như một bộ phim lưu gọn trong đầu mình rồi, còn cần phí giất mực làm gì nữa”.
‘Vậy được. Bây giờ cái tớ đang thiếu chính là đoạn này. Cậu có thể bổ sung cho tớ được không?”.
“ Lại còn muốn tớ kể cho cậu nữa à?”.
“Đúng vậy, có thể bắt đầu được chưa?”.
Tôi uống một ngụm lớn coca, từ từ nhớ lại dáng vẻ của cô gái thích uống coca ất, rồi bắt đầu nhớ đến cái bữa tối mà mình đã khắc cốt ghi tâm.
lại r�� hБ`�:p>
“Quý Ngân Xuyên?...”
Xem ra trên đời cũng khá nhiều người hay quên nhưng Quý Ngân Xuyên đúng thuộc loại người lập dị, hiếm khi nói chuyện với mọi người, bình thường vẫn hay ngủ, trốn học,buổi tối mới dậy hoạt động. Tôi và Ngô Vũ Phi thường nói cậu ta là một bóng ma. Bạn học không nhớ cậu ta cũng có nguyên do cả. Còn nhớ có một hôm đi thi, cậu ta từ ngoài đường chạy vào phòng thi, thầy giáp liền goi lại: “Ấy này, em kia, em vào nhầm lớp rồi, ở đây đang thi”
Cúp máy tôi thở dài, nhưng không thể nào yên tâm được, để xác nhận tôi lại gọi điện như thế dò hỏi mấy bạn khác, nhưng đều không có đáp án, nhưng lòng tôi như có đá đè nặng
Cuộc điện thoại cuối cùng tôi gọi cho Tiểu Tuýêt. Vừa thấy tôi gọi cô ấy vui như trúng số độc đắc rồi hỏi: “Cậu vẫn còn sống đấy à?”
“Không sao, không sao. Nhưng mà cô bác sĩ đáng kính này, lần sau trước khi phán đóan điều gì, cậu phải nghiên cứu kĩ lưỡng vào, được không?”
Có lẽ Tiểu Tuyết đã đỏ mặt, nhưng vẫn không phục, “Thế nhưng cậu cũng không nên phủ nhận gợi ý của tớ cũng có lý”
“Đúng, rất có lý, nhưng cậu phải giúp tớ tìm lại Quý Ngân Xuyên. Bây giờ các bạn cùng lớp đều không nhớ nổi cậu ta rồi, người biết Quý Ngân Xuyên xem ra chỉ còn Ngô Vũ Phi, cậu phải tiế