Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/756 lượt.
n núi đồi đều là tiếng quỷ khóc sói tru chưa?”
“Mình nghe rồi, đó là một cảnh hùng vĩ”.
Bắt đầu giống như thời Chiến Quốc, mọi người mạnh ai người ấy thét, át cả tiếng nhau. Bên này vừa gào xong bài “Năm tháng huy hoàng” của Beyond, bên kia vội tiếp nhịp với “ Không chốn nương thân”. Về khoản thu hút được nhiều ngươi tham gia nhất thì phải kể tới đội chúng tôi, bởi những bài hát toàn là ca khúc cách mạng từ xa xưa. Những bài hát đó, mọi người đều thuộc vài câu, khi tập quân sự đã được dạy mà cũng không có gì khó hát cả. Rất nhanh sau đó, chúng tôi đã thu hút được một đám đông lớn nam mữ sinh viên, hát nghiêm chỉnh như thời còn đi tập quân sự vậy.
Trong lúc đang hát, tôi thảng thốt cảm thấy dòng chảy thời gian đã rẽ một bước ngoặt vào năm 2001. Chúng tôi lại trở về đêm trăm sáng của hôm tập quân sự bốn năm trước, Ngô Vũ Phi đột nhiên nắm hai bím tóc nhỏ xinh, nói với tôi:”Cậu biết không? Cậu biết không Flying without wings chính là tên mình đấy”, rồi quay đầu đi, cất tiếng hát”Tôi là Ngô Vũ Phi, đến từ Trương Gia Giới…” nhưng tôi lại thấy cô ấy đang hát rằng”bay đến từ Trương Gia Giới..”
Chúng tôi vừa hát vừa uống rượu, lại có người đang đốt sách, trông như một lũ điên, hơn thế, không thể nói ai điên nhất được, chỉ có ai điên hơn ai mà thôi. Tôi và Ngô Vũ Phi hát mệt rồi thì đi đốt pháo hoa. Đêm hôm đó tôi cũng không biết mình đã đốt bao nhiêu pháo hoa nũa. Tôi chỉ biết đốt và đốt, đốt đến khi không muốn đốt nữa mới thôi, dường như muốn đốt đủ số pháo hoa mà thưở nhỏ chưa đốt được…
Quý Ngân Xuyên hát đến đoạn” Bạn hiền đến rồi, mời ngồi xuống uống chén rượu , nếu là bầy lang sói…” thì đột nhiên quẳng cây ghi ta đi , chạy đến chỗ tôi và Ngô Vũ Phi đang đốt pháo hoa nói:”Mẹ kiếp, suýt nữa quên một chuyện quan trọng, rất quan trọng đấy”.
Tôi và Ngô Vũ Phi đồng thanh hỏi:”Việc gì vậy?”.
Quý Ngân Xuyên nói với chúng tôi như này như này, thế kia thế kia. Tôi nghe xong vẫn thấy hơi lo lắng, Quý Ngân Xuyên nhìn tôi, chớp chớp mắt rồi nói:”Không sao, tin mình đi,mình là dân đá bóng mà”.
Sau đó, theo sự chỉ đạo, Ngô Vũ Phi tới trạm điện thoại công cộng gọi điện, hẹn một cậu con trai ra ngoài, lý do là cô ấy đã thầm yêu cậu ta bốn năm trời, còn cậu ấy là ai thì lát gặp sẽ biết. Anh chàng kia nghe xong chắc sướng tưởng chết. Sau khi đã hẹn xong địa điểm, quả nhiên, không nằm ngoài dự đoán của chúng tôi chưa đến mười phút sau, anh chàng đó đã chạy tới. Hình như hắn tưởng sắp gặp vận đào hoa rồi nên chạy một mạch tới đây.
Tôi và Ngô Vũ Phi trốn sau thân cây, nhìn Quý Ngân Xuyên một mình đứng quay lưng với anh chàng vừa chạy tới.
Đứng đó một lúc. Quý Ngân Xuyên ra bộ như các chàng hiệp khách trong phim võ hiệp từ từ quay mặt lại, rồi nói:” Alexander”Trư”, cậu đến rồi đấy à? n oán của chúng ta cũng nên tính cho xong đi”.
Rồi không cần nhiều lời, trận PK bắt đầu. Lúc đầu tôi còn lo nhỡ Quý Ngân Xuyên không ổn, mình phải xông ra đấm đá vài cái giúp cậu ta, nếu không đánh nổi thì lại giống lần trước sẽ cầm chân Alexander Châu, chặn cho Quý Ngân Xuyên chạy thoát thân. Nhưng về sau, thấy Quý Ngân Xuyên cung đánh thật cừ, mặc dù Alexander to như con lợn rừng nhưng vẫn bị cậu ấy cho nếm nhừ đòn.
Khán giả nhiệt tình Ngô Vũ Phi thì cứ gật gù thán phục:”Đẹp quá!”
Tôi nói:”Đúng thế, nhưng mà thật sự là không biết được, so với Alexander Châu, Quý Ngân Xuyên bé tẹo thế kia cơ mà”.
Ngô Vũ Phi chỉ vào tôi với vẻ xem thương:”Cái cậu mọt sách này, nhìn bộ dạng thì biết, hồi nhỏ chắc chắn cậu chưa bao giờ chơi điện tử, Cậu biết không, trong trò chơi điện tử, thằng nào trông càng bự con thì càng tầm thường, càng bé nhỏ tuấn kiệt thì càng lợi hại, gầy một chút cũng không sao, công phu lợi hại mới đúng thật là lợi hại…”
Tôi lè lưỡi phản ứng lại.
Trận chiến đó tôi càng xem càng hăng máu, anh chàng đẹp trai vô địch Quý Ngân Xuyên đánh bại tên Đại Trư Alexander giả Tây. Sau đó, chúng tôi gọi Alexander là Đại Trư- tức con heo béo. Thực ra, trên thế giới từ heo là một từ rất thú vi. Ngô Vũ Phi từng nói:” Từ heo nếu dành cho người mình thích, như khi tớ gọi cậu và Quý Ngân Xuyên là heo thì nó mang nghĩa tốt, nhưng mà dùng từ ấy mà gọi người mình ghết như Alexander thì nó lại mang nghĩa xấu”.
Con heo béo Alexander lúc đầu còn chống cự được một chút, sau đó thì bị đánh cho choáng váng đầu óc, Quý Ngân Xuyên cứ đánh một cái lại hỏi:”Mẹ kiếp, còn cao ngạo nữa không?”.
Tôi không hề nói quá, quả thật đòn đánh của Quý Ngân Xuyên quá đẹp, giống y như kỹ thuật của cậu ấy khi lướt trên sân cỏ, động tác nào ra động tác ấy. Có lẽ cậu ta đã tưởng tượng Alexander là trái bóng, tâng, sút, xoạc, rê đủ kiểu. Đáng kinh ngạc nhất là cậu áy đánh nhau mà cũng dùng tới những động tác giả như khi đá bóng, có lúc cậu ấy giả lắc người qua bên trái, Alexander dịnh hai bàn tay heo túm chặt bên trái , không ngờ Quý Ngân Xuyên lập tức lật một cú đá chí mạng vào phía bên phải vào ngay cái đầu heo…
Đánh đến mỗi về sau con heo béo Alexander luôn miệng kêu hơn chục lần câu:”Không cao ngạo nữa, không dám cao ngạo nữa…”
Quý N