Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi
Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134767
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/767 lượt.
phải có những tiết mục cá múa ấy vì tôi sợ mọi người quá kích động. Các bạn vừa mới rơi bao nhiêu lệ như vậy,còn chưa kịp uống đủ nước để bù lại , lại phia3i khóc tiếp thì e gây ra trận đại hồng thủy mất.
Trọng điểm thứ hai chính là tiết mục cuối cùng, liên khúc tố nghiệp của các bạn sinh viên. Những bài hát trình diễn hôm đóđược chúng tôi chọn ra từ danh sách” Tuyển tập 10 bài hát karaoke về tốt nghiệp hay nhất”, từ bài Tình Bạn” đến “Bạn ơi đừng khóc”, từ “Tiễn bạn lên đường” đến bài “Tạm biệt”, còn có cả bài “Tương lai của tôi không phải là giấc mơ” nữa…
Cuối cùng, hai người xuất hiện trên sân khấu là Ngô Phi và Quý Ngân Xuyên. Ngô Vũ hát bài “ Những đóa hoa đỏ”, còn Quý Ngân Xuyên đệm ghi ta. Bài đó Ngô Vũ Phi hát thật truyền cảm,chính cô ấy cũng khóc, tôi lấy làm lạ sao Quý Ngân Xuyên lại lạnh lùng đến thế, trừ tôi và ậu ấy ra, hấu như mọi hôm ấy đều khóc. Ngô Vũ Phi vừa thổn thức vừa hát, vừa không nhìn tôi, chắc chắn trong lòng cô ấy, tôi và Quý Ngân Xuyên là hai đóa hoa đã cùng cô ấy khoe sắc đua hương suốt bốn năm qua.
Tôi nhớ nhất cái khoảng khắc khi hát đến câu” Ai nói tuổi trẻ không thể lầm lỡ, thà để nước mắt rơi đừng cuối đầu” thì hai hàng nước mắt đã chảy dài trên má tôi. Sau đó, tôi lén bỏ ra khỏi nhà thể thao, một mình ngồi dưới gốc cây anh đào để trấn tĩnh lại. Nhìn những ánh đèn và đám, sinh viên phía trong nhà tập, rồi nghĩ tới bạn bè hôm nay còn khóc cười bên nhau, ngày mai mỗi đứa một ngả mà lòng ngập tràn một nỗi bùn mênh mông khó tả.
Một lúc sau thì dạ hội cũng kết thúc, các sinh viên tốt nghiệp đổ ra khỏi nhà thể thao, Ngô Vũ Phi và Quý Ngân Xuyên tới gốc cây tìm tôi. Vừa nhìn thấy tôi, Quý Ngân Xuyên chẳng màn tới việc tôi đang buồn như cắt từng khúc ruốt, đã buông một câu:
“Ê, chàng Ngưu, dạ hội thực sự có thể bắt đầu rồi đây!
Đó thực sự một đêm cuồng loạn, không khí đêm đó tràn ngập hơi men và khói thuốc, rồi tiếng la hét vang vong ngọn núi, khiến dòng máu trong tôi như bốc cháy phừng phừng, cũng không biết men rượu vừa uống đang bắt lửa hay vốn dĩ dòng máu đó có thể tự bốc cháy.
Các sinh viên tốt nghiệp từng tốp một, như thể từng đội quân thất trận trong ba trân quyết chiến chớp lấy thời khắc cuối cùng để phóng hỏa nhiễu dân. Tất nhiên cũng có vài anh chàng đã âm mưu trước khi chia tay cưa được mấy cô em xinh tươi.
Quý Ngân Xuyên đưa cho tôi và Ngô Vũ Phi mỗi người một cái ba lô, trong đó nhét đầy những thứ vừa mua được lúc chiều: bia, dồ ăn vặt và pháo hoa. Quý Ngân Xuyên thì chỉ đeo có mỗi cây ghi ta của cậu ta, cứ như đang đeo một khẩu súng, dáng điệu thật ương ngạnh, sành điệu như một tay thiện xạ trong nhóm khủng bố phản động.
Đầu tiên, Quý Ngân Xuyên tuyên bố nguyên tắc của đêm hôm nay: ba kỷ luật lớn và tám chú ý lớn.
Ba kỷ luật lớn là:
“Tất cả các hoạt động phỉa nghe theo lời chỉ huy”. Tôi liền hỏi:”Nghe ai chỉ huy”. Rồi cả hai chúng tôi đều tự chỉ vào minh.
“Tất cả những gì thu được đều là của chồng”. Tôi hỏi “Chồng là cái gì?” Quý Ngân Xuyên nói:”Hai đứa mình là chồng”. Ngô Vũ Phi không phục:” Nói thế thì mình là cái gì kia chứ?”. Quý Ngân Xuyên đáp:”Cậu là mẹ…”.
Tám chú ý lớn gồm:
1.Lộ trình rõ ràng, đề cao cảnh giác, hàng động phải chắc chắn.
2. Tuyệt đối bảo vệ cơ mật.
3. Triệt để tuân theo mệnh lệnh.
4. Hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần nhanh chóng, chính xác và chăm chỉ.
5. Không ngại khó, không sợ nguy hiểm, gan dạ mà cẩn thận.
6. Diệt tận gốc những phần tử xấu trong nội bộ, đánh bại không nhân nhượng.
7. Nghiêm cấm chêu ghẹo phụ nữ- Ngô Vũ Phi là ngoại lệ.
8. Mua bán phải sòng phẳng, có vay có trả.
…
Đúng lúc chúng tôi xuất phát, một tràng pháo hoa hoành tráng nhất cũng được bắn lên làm bừng sáng không gian. Rồi những tàn pháo hoa rơi xuồng , như hoa tuyết. Những tia sáng ấy làm lấp lánh những khuôn mặt tươi trẻ của chúng tôi, thật là đẹp, có chút gì đó giống như trong truyện cổ tích, lại gống chút gì đó giống khung cảnh trong mơ.
Lúc đó, cả ba chúng tôi đều đứng ngây người xem. Một lúc sau, Quý Ngân Xuyên nói một câu làm chùng tôi bừng lên nhiệt huyết:”Nhìn xem, tuổi trẻ của chúng mình cũng giống như những chùm pháo hoa kia, thời thanh xuân mỗi người chỉ có một lần, pháo hoa của mỗi người cũng chỉ có thể tỏa sáng một lần, thế nên chúng mình phải cố gắng hết sức làm cho bầu trời rực sáng nhất.
Sau đó, trong ánh sáng lập lòe của pháo hoa, chúng tôi thẳng tiến đến khu kí túc xá nữ.Vì mục tiêu số một của Quý Ngân Xuyên là đến trước ký túc xá nữ ngân nga cùng cây đàn ghi ta.
Khi chúng tôi tới được kí túc xá nữ, mới phát hiện ra có nhiều : “đội cổ động” đã bắt đầu biểu diễn. Trước ký túc xá nữ là một bãi cỏ, từng đám người ngồi dưới gốc cây thắp những ngọn nến nho nhỏ, như vô số những ngôi sao rơi xuống mặt đất. Tất cả những khung cửa sổ khu ký túc xà đều được mở, thấp thoáng những gương mặt xinh xắn. Có một số nữ sinh còn không ngừng la hét yêu cầu bài hát.
Quý Ngân Xuyên không nói nhiều mà nhập cuộc luôn, thường thì cậu ấy cũng hay hát đối lại người khác.
“Cậu đã từng nghe bạt ngà