XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1654 lượt.

i nói, đôi vợ chồng yêu thương nhau thật sự là đôi vợ chồng có cãi vã. Có cãi vã, điều ấy nói lên rằng đôi bên đều cảm thấy đối phương quan trọng, cãi vã xong rồi có thể hòa hợp, điều ấy nói lên rằng tình cảm rất vững bền. anh không đồng ý với cách nói trên, nếu đã yêu thương, vì sao còn cãi vã? Đã coi trọng người kia, vậy khi có vẫn đề vì sao lại không giải quyết trong hòa bình? Sự hòa hợp sau khi cãi vã đều phải dựa vào nền tảng là sự nhượng bộ của một bên hoặc cả hai bên, nhưng sự nhượng bộ đó thông thường sẽ là miễn cưỡng, cơn thịnh nộ và sự bất mãn đều đè nén ở đáy lòng, nợ cũ cũng ghi lại đó, không phải không tính toán đến, chỉ là thời điểm chưa tới, đợi đến lúc đó, chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng có thể dẫn đến một vụ nổ lớn, nợ mới gặp nợ cũ, sẽ làm tổn hại đến tình cảm giữa hai người.
Anh hy vọng giữa anh và Tiểu Băng sẽ vĩnh viễn không có cãi vã, vì dù sao việc cãi cọ cũng sẽ làm Tiểu Băng bị kích thích, anh thà không cãi cọ còn hơn.






Lần Tiểu Băng đi lấy tiền ở nhà giáo sư Viên, Đàm Suy tuân theo ý cô, không theo lên lầu nữa mà ngồi dưới nhà đợi. lần cãi nhau này tuy nhanh chóng làm lành những khúc mắc trong lòng anh vẫn chưa được gỡ bỏ, đầu óc vẫn mơ hồ, chưa làm rõ được giữa anh và Tiểu Băng ai sai ai đúng. (✰DĐ.LQĐ✰) Theo quan điểm của anh, anh thấy thế giới này có rất nhiều đàn ông như giáo sư Viên, anh không có bản lĩnh để diệt sạch loại người như thế, cũng không có bản lĩnh để cải tạo loại người đó, anh chỉ có thể hy vọng vợ mình không tự dẫn xác đến để người ta hạ nhục.
Nhưng lời của Tiểu Băng dường như cũng có lý, cô tới hay không tới nhà giáo sư viên, hoàn toàn không thể đảm bảo cô sẽ không bao giờ bị kẻ khác dùng ánh mắt thèm muốn để soi mói, dù sao chỉ nhìn thôi cũng không đủ làm tổn hại đến một sợ lông tơ của cô ấy, có lẽ anh không cần phiền lòng vì những ánh mắt đó, trái lại nên thấy đám người đó bị vợ mình dắt mũi mua bảo hiểm mới là tổn thất lớn? Nhưng mua bảo hiểm đối với bọn họ cũng có lợi, cho nên đúng ra chẳng có ai chịu thiệt, mà vui vẻ cả làng chứ nhỉ?
Có lẽ anh thật sự đúng như lời Tiểu Băng nói, thứ anh lo lắng là thể diện bản thân, vợ bị người khác dùng ánh mắt như vậy để nhìn khiến anh thấy khó chịu, vậy không phải bởi vì tổn thương thể diện của anh thì còn vì cái gì? Vợ mình không thấy bị thiệt, anh lại cảm thấy mình bị thiệt thòi, vậy đương nhiên là vì chính bản thân anh không thể chấp nhận được chuyện ấy.
Anh thấy mình vẫn lo Tiểu Băng xảy ra chuyện, nếu đàn ông có ý đồ mà phụ nữ không khuyến khích anh ta, anh ta sẽ tự biết khổ mà lui. Nếu phụ nữ hữu tình hay vô ý cổ vũ một chút, đàn ông sẽ đâm đầu ngay vào rắc rối, ai cũng biết đàn ông đối với chuyện đó đều rơi vào tình trạng “được cho hai lọ màu mà muốn mở cả phường nhuộm”.
Hôm nay trên đường đi, anh nói câu này với Tiểu Băng, một là muốn nói rõ hôm đó không phải anh trách Tiểu Băng thiếu đạo đức, hai là muốn thuyết phục Tiểu Băng hôm nay cho anh tháo lên lầu làm cận vệ.
Anh không đáp, Tiểu Băng cũng không nói nữa, cả hai dường như hơi bối rối. một lúc sau, có người chào hỏi: “Hello, Băng à?”
Đàm Duy nổi da gà, thầm nghĩ phen này đúng là đụng phải tên sính ngoại rồi, “Hello” cái gì, “Băng” cái gì, xem phục sức cũng chỉ là hạng bình thường nhưng mùi phương Tây thì đúng là nồng nặc. Hai mắt Tiểu Lục rất không khách khí mà say đắm nhìn Tiểu Băng, như thể chứng nhận tình yêu chưa từng có vẫn chưa hề quá hạn.
Biểu hiện của Tiểu Băng nhìn không ra là đang nghĩ gì, không thể nói là kinh ngạc, mừng rỡ, cũng không thể nói là chán ghét, chỉ giải thích với Tiểu Lục: “Hôm nay hoàn thành được hai đơn bả hiểm, cùng ông xã đi ăn mừng, nếu không chắc chắn sẽ ở nhà, không để anh đến mà không gặp như thế.”
Tiểu Lục rất “Tây tiến”, bước đến nhẹ nhàn ôm Tiểu Băng một cái. Đàm Duy lại nổi da gà một trận nữa, thầm nghĩ, học ở đâu cái bộ dáng này? Người từ nước ngoài trở về tôi thấy nhiều rồi, nhưng cũng chưa bao giờ thấy ôm ấp loạn xạ thế này, đúng là càng nhìn càng thấy kệch cỡm.
Tiểu Băng nói: “Nào, giới thiệu với hai người một chút, anh này là Tiểu Lục, du khách nước ngoài… Du hồn mới đúng nhỉ? Còn đây là đức ông chồng của em, Đàm Duy, đừng có nhầm thành “Đoàn Ủy” đấy…”
Anh chỉ sợ Tiểu Lục lại tiến tới tặng anh một cái ôm bèn vội vàng nói: “Đã từng chào hỏi qua rồi, trên điện thoại ấy…”
Xem ra Tiểu Lục vẫn chưa “nước ngoài” đến mức ôm ấp cả đàn ông, chỉ gật đầu với anh một cái coi như lời chào, sau đó ngồi xuống kế bên họ, chỉ vào tách cà phê của Đàm Duy, hỏi: “Tách này là của anh à?”
Tiểu Băng thuận nước đẩy thuyền: “Tiện nghi thì gọi thôi, không biết anh có thích hay không.”
“Thích chú, thích chứ, em gọi mà, dù nó là poison anh cũng thích.”
Đàm Duy thấy hắn công khai đá đưa với Tiểu Băng, trong lòng rất không thoải mái nhưng lại không tiện để lộ ra ngoài, làm bộ không hiểu tiếng Anh, không nói năng gì.
Tiểu Lục nâng tách cà phê lên uống, còn liến thoắng tán gẫu cùng Tiểu Băng, chốc nói chuyện bên Mỹ, chốc lại tỏ ra kinh