Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341651
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1651 lượt.
ngạc trước sự phát triển của Trung Quốc: “Woa, ở đây cũng có tiệm cà phê? Hay quá, anh ở Mỹ mấy năm, uống cà phê thành nghiện rồi, lúc viết luận văn tiến sĩ thường xuyên thức thâu đêm tới sáng, không có tách cà phê chắc chẳng thể handle…”
Tiểu Băng cười hì hì nói: “Anh đừng vung tiếng Tây nữa, bọn em toàn lũ nhà quê, nghe không hiểu đâu.”
“À! Sorry, thói quen rồi, nhất thời khó mà sửa được.”
Tiểu Băng vẫn cười, nói: “Này, rốt cuộc là từ nước ngoài trở về nên cũng không tầm thường, anh xem cô bé đằng kia đã bị anh mê hoặc mất rồi.”
Tiểu Băng coi thường đáp: “Ở Trung Quốc, loại con gái đó thừa thãi, luôn nhăm nhăm làm sao để vớ được một tay ngoại quốc rồi ra nước ngoài, chẳng có vị gì cả, anh chẳng có tí hứng thú nào với loại con gái ấy.”
Sau đó Tiểu Lục cũng Tiểu Băng nói đến mấy người bạn mà cả hai cùng quen, Đàm Duy không xen vào được, cũng không có hứng nghe, chỉ lẳng lặng ngồi đó, Tiểu Lục với Tiểu Băng hình như không hề muốn ngó lơ Đàm Duy, cũng không dành thời gian để nói với anh mấy câu, nhưng anh thực sự không muốn ngồi chết dí ở đây để chịu cực hình nữa, liền đề nghị: “Tiểu Băng, bọn em cứ ngồi đây nói chuyện, anh về trước đây, có chút chuyện…”
Tiểu Băng cũng không phản đối, chỉ nói: “Được, lát nữa em về nhé!”
Anh cứ tưởng Tiểu Băng sẽ cùng anh về nhà, không ngờ mình lại tự bê đá đập vào chân mình, lời đã nói ra không thể thu hồi, đành buồn bã rời khỏi quán cà phê.
Anh đạp xe một mạch về nhà, nhưng việc gì cũng không làm ra hồn, luôn nghĩ xem Tiểu Băng vì sao vẫn chưa về, anh muốn gọi điện thoại, tìm một lý do gì đó để gọi cô về nhưng lại chẳng tìm được lý do nào thích hợp cả, hối hận rằng không thể để vợ mình cùng bạn trai cũ ở bên nhau, liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên. Anh nhấc máy nghe, là Thường Thắng, nói là đang trên đường đến nhà anh, muốn gọi xem anh có ở nhà không, định tới ngồi một lát.
Anh cảm thấy Thường Thắng đến thật đúng lúc, có Thường Thắng ở đây sẽ làm phân tán sự chú ý của anh, anh sẽ không luẩn quẩn mãi với ý nghĩ Tiểu Băng đang uống cà phê cũng bạn trai cũ nữa. anh bảo Thường Thắng tới chơi, Thường Thắng đến rất nhanh, vừa vào cửa đã nói: “Gọi mấy cuộc rồi đấy, không ai bắt máy. Tiểu Băng đâu? Sao không thấy Tiểu Băng?”
“Chú tìm anh hay là tìm Tiểu Băng?”
“Đương nhiên là tìm chú rồi, anh chẳng qua chỉ hỏi xem cô ấy có ở đây không, cô ấy có ở đây huynh đệ chúng ta nói chuyện mất tự nhiên.”
Anh cho rằng Thường Thắng tới là để thực hiện lời hứa, hẹn anh tới thành phố A tìm mấy cô em “hàng đầu”, vội nói: “Cô ấy về ngay đấy, anh không thể cùng chú ra ngoài được đâu, cô ấy về mà không tìm thấy anh sẽ rất phiền phức.”
Thường Thắng nói: “Mẹ nó chứ, chú nói xem đàn ông bọn mình có phải sống quá nhu nhược không? Toàn là kiểu chó chui gầm chạn, việc gì cũng phải nhìn sắc mặt người khác mới dám làm, còn đâu là sự tự do của đàn ông?”
“Cũng không phải nhu nhược gì, chỉ là không thích gây sự thôi.”
“Chú tưởng đàn ông không thích gây sự thì đàn bà bọn họ sẽ không gây sự chắc? Người ta gây sự không cần lý do. Một khi cô ta đã không vừa mắt chú, chú làm cái gì cô ta cũng có thể kiếm cớ gây sự.”
Anh cười hỏi: “Chú lại cãi nhau với Tiểu Tạ rồi phải không? Chạy đến đây để trút nỗi lòng à?”
Thường Thắng đáp: “Đúng là đang cãi nhau, bị con hổ cái ấy đuổi ra ngoài, chẳng có chỗ nào để đi mới chạy đến chỗ chú.”
“Chuyện gì mà lại nghiêm trọng thế? Có phải chú muốn trốn ra ngoài chơi bời đúng không?”
“Anh nói là bị đuổi đi, chú còn không tin, nói câu này xin lỗi chứ, bị cô ta đuổi đi cũng chẳng phải một, hai lần, anh chẳng qua vẫn niệm tình cả hai còn là vợ chồng, cho nên cố chịu đựng mấy trò của cô ta, nếu không thì…”
Anh vỗ về, nói: “Được rồi, mà chuyện này đừng coi là thật, hai cái miệng không thể không có lúc cãi vã, chuyện đã thế rồi, nghĩ thoáng đi sẽ không có gì to tát. Phụ nữ à, hẹp hòi cũng nhiều mà nóng tính thì cũng chẳng vừa…”
“Anh vốn không giận vì cái tính hẹp hòi của đàn bà, trong vấn đề này anh vẫn rất nam tử hán, nếu Di Hồng vì mấy chuyện cỏn con mà gây sự với anh, anh chắc chắn sẽ không lời qua tiếng lại, nhường thì cứ nhường thôi. Nhưng mà vấn đề của ta không đơn giản như vậy, cô ta…” Thường Thắng lắc đầu, lộ ra dáng vẻ như “đuôi ngựa xuyên đậu phụ, muốn nâng không nâng được”.
Anh đùa: “Chẳng lẽ cô ấy bị mấy phương hướng trong cuộc sống?”
“Vấn đề của cô ta cũng có thể coi là vậy. trong trái tim của cô ta không có anh, vậy nên nhất cử nhất động của anh, cô ta đều thấy chướng mắt, anh làm thế nào cô ta cũng có thể bới móc. Anh dạy học ở trường, cô ta nói anh không có thành quả nghiên cứu; anh nghỉ việc đi làm kinh doanh, cô ta nói người anh nhiễm đầy mùi hôi thối của tiền bạc; anh bận rộn ở ngoài, cô ta nói anh không quan tâm tới gia đình; anh ở nhà, cô ta nói anh chỉ biết xem tivi. Chú thử nói một câu công bằng xem, anh ở nhà không xem ti vi thì biết làm gì? Nghiên cứu khoa học chắc? anh bây giờ chẳng còn là giảng viên, anh nghiên cứu cái gì?”
Đàm Duy thấy chuyện này không dễ chủ trì công đạo, anh chỉ