Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

mới nghe từ một phía, nếu lời do Tạ Di Hồng nói ra có khi lại hoàn toàn khác. Anh ậm ừ không tỏ thái độ gì, Thường Thắng lại nói: “Anh ấy mà, có sức chịu đựng tốt, bình thường không dễ nổi cáu, nhưng sự nhẫn nại của anh cũng có giới hạn thôi, cô ta mà tiếp tục như thế này, anh sẽ không tha cho cô ta.”
Anh không kìm được hỏi: “Cô ấy tiếp tục như thế nào?”
Thường Thắng liếc anh mấy cái, nói: “Anh biết chuyện này nói ra chú cũng không nhận, nhưng điều anh nói là sự thật, chú thừa nhận hay không cũng chẳng sao hết.”
Anh thấy chuyện này tự dưng lại thành đổ lên đầu mình, vô cùng hối hận vì đã nhiều lời, muốn chuyển chủ đề cũng không kịp nữa rồi. Thường Thắng nói: “Anh thấy nguyên nhân chính dẫn đến sự bất hòa giữa anh và Di Hồng chính là chú.”
“Sao lại là anh?”
“Chủ yếu là vì giữa chú và Di Hồng… có chút lưu luyến chưa dứt, cô ấy mới không để ý gì đến anh. Trước đây hai người có chuyện gì anh không tính toán nữa, nhưng bây giờ hai người đều đã kết hôn rồi, nên thu lại tình cảm đi, không thể vì ham muốn ích kỷ của cá nhân mà hủy hoại cả hai gia đình được.”
Mấy lời này khiến anh nhớ ra trước kia, khi còn đi học, Thường Thắng là Bí thư chi bộ Đảng, xem ra tốt nghiệp ngần ấy năm, đổi sang nghề kinh doanh chúng đã vài năm, nhưng tác phong của bí thư chi bộ vẫn còn, lời nào nói ra cũng rất đao to búa lớn. anh ngắt lời Thường Thắng: “Này, này, chú đây là nghe người ta đồn thổi hay là tự mình đoán mò? Từ trước đến nay anh và Tiểu Tạ chưa từng có bất cứ chuyện gì, sao lại nói là lưu luyến chưa dứt.”
Thường Thắng bật cười: “Chú nói câu này anh không tin, chẳng lẽ ý chú là Di Hồng từng ấy năm chỉ là tự mình đa tình?”






Nếu nói việc ngày hôm đó Tiểu Băng phân tích về mối tình thầm kín của Tạ Di Hồng đã khiến Đàm Duy sợ đến mức nhảy dựng lên thì hôm nay nghe được mấy lời của Thường Thắng, Đàm Duy không đơn giản chỉ là sợ suông nữa. giữa anh và Tiểu Băng dù có nói sao thì cũng không thành vấn đề, ngay cả chuyện Nữ hoàng Anh ước hẹn với anh cũng chỉ là chuyện thuận miệng nói đùa của vợ chồng với nhau, nhưng nếu đổi lại là Thường Thắng, vậy thì phiền to, rất cóthể thật sự ảnh hưởng đến sự bình yên của hai nhà. Anh vội vàng thanh minh: “Anh không nói cô ấy tự mình đa tình.”
“Vậy là chú thừa nhận chú “có chuyện mờ ám” với cô ta?”
“Logic của chú trong chuyện này thật kỳ quặc. anh không cho rằng cô ấy tự mình đa tình tức là anh thừa nhận “có chuyện mờ ám” với cô ấy hả? Anh chỉ định nói với chú là, anh và cô ấy chỉ là quan hệ đồng nghiệp.”
“Chú đi mà nói câu ấy cho quỷ nó nghe, mà anh thấy đến quỷ cũng chẳng tin nổi. Nếu chú với cô ta trước giờ chưa từng có chuyện gì thì cô ta có nhớ thương chú đến tận bây giờ không? Cái hóa đơn taxi lần đó cùng chú từ mấy trăm năm trước cô ta vẫn còn giữ, cả tấm thiệp của chú mà cô ta rút thăm được trong buổi dã ngoại hôm nào đó của khoa, còn có bức ảnh chụp tập thể giá viên trẻ của khoa trong chuyến đi dã ngoại, cô ta cố ý đứng cạnh chú để chụp ảnh… anh đây mới chỉ là nhặt ra vài việc, chỉ là mấy ví dụ nhỏ thôi đấy.”
Đàm Duy nghe xong cảm thấy rất xót xam những thứ đó anh chưa từng để tâm tới, Tạ Di Hồng cất giữ cẩn thận như thế, có trời mới biết những năm qua cô ấy đã sống những tháng ngày như thế nào. Anh không nhẫn tâm nói với Thường Thắng là giữa anh và cô ấy không có chuyện gì, nếu không Thường Thắng nất định sẽ cười nhạo Tạ Di Hồng chỉ biết một mình tương tư.
Thường Thắng có vẻ là người không dế bị ý kiến của người khác lay chuyển, hoàn toàn không nghe anh giải thích, chỉ than thở: “Phụ nữ thật là kỳ quặc, cứ theo đuổi toàn những thứ cô ta không thể có được, càng xa với càng hay, một khi đã tóm được rồi thì chẳng coi ra cái thá gì.”
“Biết được điều ấy rồi thì không cần phiền lòng vì phụ nữ nữa.”
“Chúng ta đúng là “đứng nói không thấy mỏi eo”, chú cứ thử cuộc sống như thế mà xem, anh đảm bảo một ngày cũng không sống nổi. trên giường dưới giường, cô ta đều chẳng coi anh ra cái thá gì, trong mắt cô ta, anh chỉ là một tên tiểu nhân dựa hơi ba cô ta kiếm bát cơm, cô ta muốn đối xử với anh ra sao thì cứ việc, bởi vì trong mắt cô ta, mọi thứ của anh đều là ba cô ta cho, ông ta muốn lấy đi lúc nào cũng được…” Thường Thắng vừa nói, hai mắt bắt đầu rực lên ánh lửa, dường như ẩn nhẫn một nối phẫn nộ vô cùng lớn.
Đối với việc này, Đàm Duy cảm thấy Thường Thắng đã nói quá, nhưng cũng có thể không hoàn toàn là chuyện vô cớ, Thường Thắng đúng là được ba vợ sắp xếp vào làm ở công ty văn hóa đó. Anh không biết nên nói gì, quyết định giữ im lặng.
Thường Thắng thở dài, nói: “Anh biết tương lai của anh sẽ chẳng tốt đẹp gì, bởi vì sớm muộn anh cũng không chịu đựng nổi cái cuộc sống kiểu này, đợi tới ngày anh bắt đầu chống đối lại, chính là cái ngày mà anh với cô ta cắt đứt hoàn toàn, cũng chính là ngày anh mất đi kế sinh nhai của mình, ông bố của cô ta nhất định sẽ chỉnh anh thê thảm.”
“Chú đừng nghĩa mọi chuyện đáng sợ như vậy.”
“Không phải anh suy nghĩ chuyện đáng sợ, đây là kết luận anh