Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.
có được sau khi qua lại bên nhà cô ta mấy lần, họ là những kẻ như vậy, tuyệt đối có thể làm những chuyện đó. Lời anh nói anh để lại đây, đến lúc đấy chú sẽ thấy anh nói không sai. Cuộc sống “ăn cơm nhà người, chịu người cai quản” thật sự vô cùng khó chịu, nên anh thà cùng mấy con điếm chung chạ còn hơn, chí ít trong mắt đám người đó, anh còn là tay đại gia, chỉ cần anh ném tiền ra thì anh muốn chơi chúng nó thế nào thì chơi.”
Đàm Duy thấy Thường Thắng tự đẩy mình vào vị trí người bị hại thì có chút dở khóc dở cười, chuyển chủ đề: “Anh thấy chú bây giờ vẫn nên về nhà đi, cố gắng trò chuyện với Tiểu Tạ, chú cứ ở lại nhà anh cũng không phải cách tốt.”
“Anh thật sự rất sợ trở về căn nhà đó, không có cảm giác về một mái nhà, chỉ có cảm giác như một thằng ăn mày. Già trẻ họ Tạ đều coi anh là thằng ngu, là thằng ăn xin. Nếu chú từng nhìn thấy bọn họ đối xử với ba mẹ anh ra sao, chú sẽ hiểu được cảm giác của anh lúc này. Nếu là chú, anh dám chắc chú sớm đã trở mặt rồi. bọn họ coi ba anh như lũ nhà quê, chê họ bẩn thỉu, chê họ nghèo, chê họ cục mịch…
“Đây có thể chỉ là cảm giác của mình chú.”
“Không phải cảm giác, là sự thật! Mỗi lần mẹ anh tới ở vài ngày, Tạ Di Hồng lại bài xích bà, trước giờ chưa từng mở mồm gọi mẹ. Mẹ anh đi rồi, cô ta đem hết ga giường mẹ anh ngủ bỏ vào máy giặt để tẩy rửa khử trùng, như thể mẹ anh mắc loại bệnh truyền nhiễm nào vậy. Hừ, cô ta chê nhà anh quê mùa, vậy cô ta còn đem cái trinh trắng của mình cho thằng quê mùa này làm gì?”
“Được rồi, được rồi, đừng nói chuyện đó nữa!”
“Người anh em, anh không nói với chú thì nói với ai? Còn ai có thể thấu hiểu anh? Đứa nào cũng nghĩ anh đặt nặng địa vị và của cải của gia đình cô ta, nghĩ anh là thằng xu nịnh quyền thế, bán rẻ chính mình, gia đình bọn họ đối xử với anh thế nào cũng đều do anh tự chuốc vào người. Nhưng chú hãy thành tâm nói xem, lúc anh theo đuổi cô ta, anh có biết ba cô ta làm quan chức thành phố không?”
Đàm Duy thật ra cũng biết Thường Thắng lúc ấy có biết hay không, nhưng Thường Thắng đã nói thế thì có thể là không biết thật. Anh có chút đồng cảm với cậu ta, liền an ủi: “Sự tình không tệ hại như chú tưởng tượng đâu, có thể là từ nhỏ Tiểu Tạ đã có ba mẹ cao sang nên mới hơi khó chiều.”
“Chú có phải vì cái tính ẩm ương đó của cô ta nên mới chia tay không? Thế thì chú quá là thông minh, chú chơi đùa thân xác cô ta mà không dính hơi tanh, đây chính là cảnh giới cao nhất của việc chơi đàu với đàn bà. Anh đây có thể coi là cảnh giới chơi đùa thấp nhất, thân thể cô ta anh chẳng chơi đùa thỏa mãn nổi một lần, trái tim cô ta cũng chẳng vui vẻ gì mà trao cho anh, chỉ có giận dữ là cho không ít mà thôi.”
“Chú xem, chú xem, lại quay lại vấn đề đó rồi, anh nói với chú rồi, anh với cô ấy không có chuyện gì hết.”
“Cô ta không cho chú cái trinh tiết của cô ta thì có thể cho ai?”
Đàm Duy nghe xong liền cau mày.
Thường Thắng ra vẻ kỳ thị, nói tiếp: “Cô ta quả thật không cho chú? Lẽ nào đúng như cô ta nói, cô ta tự dùng tay phá để anh không được lợi?”
Đàm Duy dường như nghe thấy âm thanh của một thứ sắc nhọn khắc trên thủy tinh, có một sự bức bối khó nói nên lời, chỉ hận không thể khiến mình điếc luôn đi. Anh lắp bắp nói: “Chuyện… này… chú tốt nhất đừng… nói ở chỗ này… đây đều là… chuyện của chú… giữa vợ chồng chú với nhau…”
“Hừ, chuyện giữa vợ chồng anh ấy à? Nếu đúng là chuyện giữa vọ chồng bọn anh thì cái trinh tiết đó của cô ta đáng ra nên cho anh, nếu cô ta đã đem cho người khác, vậy thì chẳng còn là chuyện giữa vợ chồng bọn anh nữa. Có điều anh có thể rất thẳng thắn mà nói với chú, nếu cô ta cho chú, anh vẫn dễ chịu hơn một chút, rốt cuộc hai người vẫn là quen biết trước. nhưng nếu cô ta tự mình phá thì anh… thì anh… chú nói xem người phụ nữ này có ác độc hay không? Thà rằng tự mình phá cũng không để cho anh dù chỉ một chút tự trọng ti tiện nhất!”
“Cô ấy nhất định là nóng giận nên nói bừa thôi.”
“Nhưng đêm đầu tiên cô ta không chảy máu là thật.”
“Không chảy máu cũng không đồng nghĩa là…”
Thường Thắng ngắt lời anh: “Chú chỉ giỏi cao giọng dạy bảo người, nếu vợ chú trong đêm đầu tiên không chảy máu, thâm tâm chú có nghi ngờ hay không? Chú có dễ chịu hay không?”
“Anh chẳng có gì phải nghi ngờ cả.”
“Điều đó chứng tỏ rằng vợ chú có chảy máu, cho nên chú mới không nghi ngờ.”
Đàm Duy nghiêm túc nói: “Được rồi, chúng ta đừng nói chuyện này nữa, đều là chuyện riêng tư, không cần phải đem ra thảo luận.”
“Ha ha, anh vẫn chưa rõ đây rốt cuộc là chuyện riêng của ai? Anh biết là cái trinh tiết của vợ anh là trao cho chú, cô ta vì muốn che chở chú mới bịa ra chuyện đó để bịp anh. Cứ cho cô ta tự tay phá đi chăng nữa, ắt là cũng phá trong tưởng tượng đang làm với chú. Ha ha, chú cũng thật giỏi tính toán, một mình chịu chơi được hai nàng gái trinh, lão đây chẳng làm được nàng nào. Có điều chú cứ chờ mà xem, anh sẽ chơi được một đứa, kiếp này không chơi được đứa gái trinh nào anh không phải họ Thường!”
“Anh thấy chú tốt hơn là nhanh về nhà đi, đừng có nghĩ mấy chuyện không đâu nữa.”
Thường