XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

ội thất tinh xảo, trên ban công tầng hai có đặt một vài chậu hoa, nở vài bông hoa cô không biết tên. Biệt thự được bao phủ bởi một màu xanh mượt của cây cối, tường rào được xây dựng bao quanh, một góc khuôn viên trồng những hàng trúc cao, bên cạnh đó là một vài cây màu xanh lục, khó có thể gọi tên.
Giống như một thế ngoại đào viên.
Trước đây, cô từng nghe kể vài chuyện về Kỷ Thành Minh, nhưng ngoài những tin tức bàn tán về công việc trong công ty, ngoài ra rất ít khi đề cập đến chuyện gia đình anh.
Cô chỉ biết rằng, Đông Xuyên không phải là giang sơn lớn nhất của Kỷ gia, đại bản doanh của họ ở Nam Thành, ít nhất cha mẹ Kỷ Thành Minh đều sống ở Nam Thành.
Cô đứng một lúc, nhưng không một ai để ý đến cô, cô đành tự mình đi vào biệt thự.
Bên trong biệt thự không quá rộng, nhưng không một bóng người, ngay đến đại sảnh cũng trống trơn.
Cô không mang theo hành lý, hiện tại, ngoại trừ chính bản thân cô, cô cũng chẳng thể đưa ra bất cứ cái gì.
Cô đảo mắt một vòng quanh phòng khách, rất sạch sẽ, đơn giản, vừa lịch sự, vừa tao nhã.
Thế nhưng đối với một nơi xa lạ, dù sao vẫn cảm thấy kháng cự.
Cô vẫn đứng, đứng lặng yên.
Không bao lâu sau, có người đẩy cửa bước vào, mang theo một làn thức ăn lớn. Bước vào phòng là một phụ nữ trung niên khoảng bốn năm mươi tuổi, người phụ nữ đó nhìn thấy cô, bà dường như hơi sửng sốt, đến nửa ngày sau mới nở nụ cười:
- Cô có phải là bạn thiếu gia không?
Giang Lục Nhân nghĩ, hẳn thiếu gia ở đây là ám chỉ Kỷ Thành Minh, vì thế cô gật đầu.
- Ta là người đã chăm sóc cho thiếu gia từ bé đến lớn, cứ gọi ta là vú Lâm là được.
Vú Lâm rất vui vẻ.
- Ngồi đi, ngồi đi sao cứ đứng mãi thế.
- Có phải bác đang định đi nấu cơm không?
- Đúng vậy, thiếu gia thích nhất là ăn cơm do ta nấu, nên lão gia và phu nhân mới đưa ta theo thiếu gia đến Đông Xuyên.
Vú Lâm đánh giá Giang Lục Nhân một lượt, không quên tính toán, xinh đẹp, rất xinh đẹp, chỉ là quá gầy, sớm biết bà đã mua thêm nhiều đồ ăn về, nấu một nồi canh tẩm bổ cũng được.
Vú Lâm đi nấu cơm, Giang Lục Nhân đứng bên cạnh, nghe bà kể về chuyện hồi bé của Kỷ Thành Minh.
- Từ bé đến lớn, thiếu gia nhà chúng tôi chưa từng khiến lão gia và phu nhân phải phiền lòng, khi những đứa trẻ khác đang ở độ tuổi nổi loạn, thiếu gia vẫn ngoan ngoãn chăm chỉ học bài, gia đình nào lại sinh ra và nuôi được một đứa con như vậy chứ, thật hiếm có.
- Ta nói nhỏ với con một chuyện nhé, lão gia và phu nhân nhà chúng ta đều là những chủ nhân có tính cách táo bạo, không hiểu sao lại sinh ra một đứa con trai tốt tính như thiếu gia, thật hiếm có.
- Đây có phải giống như giới trẻ các cháu hay gọi là “con hơn cha” đúng không?
- …
Giang Lục Nhân đứng bên cạnh vừa nghe vừa liên tưởng, đúng là Kỷ Thành Minh rất ngoan, đáng tiếc, là ngoan giả tạo.
Ngay từ đầu cô đã không có bất kỳ thiện cảm nào với anh ta, có lẽ vì anh ta quá giả dối, là loại người luôn mũ áo chỉnh tề, khiến người ngoài luôn chỉ nhìn thấy mặt chân thật của anh ta, càng đi sâu lại càng cảm thấy tò mò, đồng thời lại càng muốn giữ một khoảng cách.
Con người thật mâu thuẫn.
Giống như chính cô, tuy cô không thích Kỷ Thành Minh, nhưng cũng không có khí phách ra đi, cô còn muốn sống, cô cần phải tìm hiểu xem tình trạng hiện tại cô sẽ phải đối mặt với một cuộc sống như thế nào.
Không bao lâu sau, Kỷ Thành Minh về nhà.
Khi nhìn thấy Giang Lục Nhân, mi tâm anh hơi lay động, nhưng lại không có thái độ gì.
Ngược lại, vú Lâm vui mừng kéo anh sang một bên:
- Có phải bạn gái con đây không? Rất được đấy, có muốn bác báo một tiếng với lão gia và phu nhân không? Phu nhân luôn hỏi bác rằng con có giao lưu với bạn gái nào không, còn nghi ngờ…
Kỷ Thành Minh phủ nhận:
- Không phải kiểu quan hệ như bác tưởng đâu.
- Đừng lừa bác, tuy mắt bác đã mờ, nhưng đầu óc bác vẫn còn minh mẫn lắm. Sau khi Tư Gia qua đời, đây là cô gái đầu tiên cháu đưa về nhà. Để bác xem đã bao lâu rồi nhỉ…
Nói đến đây, bà lại thấy bùi ngùi.
- Hóa ra đã bốn năm rồi, thời gian trôi thật nhanh quá, con bé đó thật là ngoan, lại còn rất thông minh…
Nhắc đến “Hướng Tư Gia”, sắc mặt Kỷ Thành Minh trầm xuống.
Anh rất ít khi nhớ lại, nhưng không có nghĩa là đã quên, càng không có nghĩa là khi nghe người khác nhắc đến sẽ không cảm thấy đau lòng.
Đúng vậy, cô đúng là một cô gái tốt, nụ cười ngọt ngào, diện mạo thanh thoát, vậy mà đã không còn.
Còn anh, anh thậm chí còn không được gặp mặt cô lần cuối.
- Vú Lâm, con đói lắm rồi.
Anh không muốn tiếp tục xoay quanh đề tài này nữa.
Vú Lâm đối xử rất tốt với Giang Lục Nhân, bà còn vì cô mà nấu rất nhiều món ăn.
Kỷ Thành Minh lại ăn một cách vô vị.
Anh không thích cùng ngồi trên một bàn ăn cơm với một người xa lạ.
Nhất là những khi ở nhà, bây giờ lại có thêm một người, anh thật sự cảm thấy không được tự nhiên.
Vì sao lại để cô đến đây?
Chính bản thân anh cũng không thể hiểu nổi.
Anh cau trán, anh nhận ra, chính anh cũng là một người rất mâu thuẫn.
Anh chỉ muốn trả thù cô, anh lại không