Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341521
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.
thể đoàn kết nhất chí.
Kỷ Thành Minh day day thái dương.
- Tiếp tục đi.
Lục Kỷ Hiên khôi phục lại tâm trạng một chút, người đang cố gắng dạy bảo cậu chính là người anh mà cậu khâm phục nhất. Kỷ Thành Minh quả thực là một tấm gương sáng, người ngoài không hiểu cậu cũng không sao, nhưng nếu Kỷ Thành Minh không hiểu cậu, cậu sẽ cảm thấy rất khó chịu. Kỷ Thành Minh đã rời xa gia đình để đến Đông Xuyên mở một công ty riêng, không một ai có thể tin rằng Kỷ Thành Minh sẽ thành công, nhưng bằng khả năng và sự quyết tâm của chính mình, anh đã có được vị trí hiện nay. Nhiều người cho rằng Kỷ Thành Minh luôn dựa vào gia đình, có lẽ gia thế cũng là một trong những ưu thế của anh, nhưng nếu không có sự cố gắng của chính bản thân Kỷ Thành Minh, anh tuyệt đối sẽ không thể thành công. Cũng chính vì vừa yêu quí vừa tôn kính đối với Kỷ Thành Minh nên cậu mới có thể tin tưởng bản thân nhất định sẽ thành công.
- Anh, hàng năm người Nhật Bản tiêu thụ một lượng hàng hóa lớn tại Trung Quốc, số tiền người Trung Quốc chúng ta mua hàng Nhật Bản tương đương với chi phí của Nhật Bản dành cho quân sự trong hai năm. Anh có hiểu ý nghĩa của nó là gì không? Nghĩa là quân sự Nhật Bản thành công như vậy chính là nhờ vào người Trung Quốc. Nghĩa là người Trung Quốc chúng ta đang dâng họ tiền để họ xâm lược chúng ta. Tại sao chúng ta lại cứ mãi buông xuôi như thế? Chúng ta phải phá hủy nền kinh tế Nhật Bản để họ thấy được sự đoàn kết nhất trí của người Trung Quốc…
Kỷ Thành Minh liếc nhìn Kỷ Trừng Tâm:
- Mang một tảng đá đến đây.
Kỷ Trừng Tâm đặt tờ báo xuống, vô cùng kinh ngạc:
- Để làm gì ạ?
- Đập vào đầu Lục Kỳ Hiên.
Kỷ Thành Minh rất bình tĩnh nói.
Kỷ Trừng Tâm há hốc mồm:
- Anh à…
- Còn không mau đi?
Thái độ của Kỷ Thành Minh tuyệt đối không đùa.
Lục Hiên Kỳ đứng dậy:
- Em không phục, rốt cuộc mọi người đang nghĩ gì trong đầu vậy?
- Anh thấy não em hỏng rồi.
Kỷ Thành Minh vẫn không thèm quan tâm đến Lục Kỳ Hiên.
Lục Kỳ Hiên không chịu nổi thái độ của Kỷ Thành Minh thêm một chút nào nữa:
- Anh… mặc kệ mọi người nghĩ thế nào, em nhất định vẫn sẽ đi tham gia biểu tình, chính bản thân em sẽ tự chịu trách nhiệm.
Lục Kỳ Hiên vênh mặt lên, nên không nhìn thấy thái độ của Kỷ Thành Minh, cậu vốn tưởng rằng thái độ của anh họ sẽ khác với cha mình, biết thế anh không nên cùng Kỷ Trừng Tâm chạy đến đây, thật là hối hận chết mất.
- Đi làm gì cơ?
Kỷ Thành Minh lắc đầu, sắc mặt không còn khó coi như trước:
- Đi giúp những thanh niên luôn giương ngọn cờ ái quốc ngoài kia đập phá xe cộ của người Trung Quốc, đốt các quán ăn của người Trung Quốc, ăn cướp cơm gạo của những người Trung Quốc, đốt công xưởng của người Trung QUốc, dẫm đạp lên nhân dân Trung Quốc, như vậy là đấu tranh cho quyền độc lập của người Trung Quốc đó ư? Em hãy tự nhìn xem, những kẻ dương cờ ái quốc đó đã tấn công bao nhiêu xương máu của đồng bào ta, ức hiếp bao nhiêu quốc dân của chính mình, sau đó đi đâu cũng hát vang rằng “Chúng ta đã cướp được ba cái di động Apple, chúng ta cướp được bao nhiêu sợi dây chuyền, mai này ta tiếp tục chém giết.” Anh nói cho em biết, không được phép hận Nhật Bản, vì họ chỉ ức hiếp người Trung Quốc chúng ta trên phương diện kinh tế, khoa học kỹ thuật, văn hóa, tố chất, nhưng họ không bao giờ ức hiếp đồng bào của chính mình.
Lục Kỳ Hiên đối diện với gương mặt của Kỷ Thành Minh:
- Đó,… đó chỉ là thiểu số.
- Được rồi, thiểu số, một số ít người này đã bị ghi hình lại, khi đang ở trên phố dành cho người Nhật Bản ở Đông Kinh và bị phát lên TV. Hình ảnh còn rành rành ra đấy, họ điên cuồng dữ tợn đánh một thanh niên người Trung Quốc đến chết, còn hô chống lại xe chở hàng Nhật, còn khiến một người phụ nữ Trung Quốc đang ngồi trên xe hoảng sợ, cuối phim còn đặc biệt phóng to một thanh niên trong đó vẫn mặc một chiếc áo có logo của một hãng thời trang của Nhật, trên tay còn cầm thanh côn của Nhật. Em có biết người Nhật đang nghĩ gì về chúng ta không? Đó là nhạo bang, châm chọc.
Kỷ Thành Minh di chuyển ánh mắt coi thường.
- Chống hàng hóa, đầu tên phải chống lại bọn thổ không biết trời cao đất dày đã.
- Đã nói đó chỉ là một bộ phận thiểu số, không thể từ đó để phán xét toàn bộ được, như vậy là đang đả kích sự nhiệt tình của những đồng bào yêu nước.
- Nhiệt tình, nhiệt tình ở đâu thế?
Kỷ Thành Minh châm một điếu thuốc.
- Để người Nhật xâm chiếm các đảo như trước kia?
- Lãnh thổ của đất nước chúng ta là một quốc gia thần thánh không thể bị xâm phạm.
Lục Hiên Kỳ lại nói những lời chính nghĩa.
- Được, Kỳ Hiên, phiền cậu giảng lại một chút về lịch sử đảo diaoyu.
Lục Kỳ Hiên ngậm hột thị nửa ngày, vẫn không mở miệng.
- Có cần anh lý giải cho em biết một chút kiến thức thông dụng của những người yêu nước?
Kỷ Thành Minh nhả khói thành một vòng tròn.
- Năm 1683 đời nhà Thanh, Trịnh Khắc Sảng thua trận phải đầu hàng ở biển Bành Hồ, Khang Hi đưa Đài Loan vào bản đồ nhà Thanh, thuộc tỉnh Phúc Kiến. Lúc đó, trên đảo Đài Loan đa phần là các ngư dân sống bằng nghề đán