Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
thấy chính bản thân anh đang ỉ lớn hiếp nhỏ, là một người đàn ông lại cứ luôn nhằm vào một cô gái như vậy, đến ngay chính anh cũng tự cảm thấy khinh bỉ. Nhưng nếu nhìn thấy cô sống tốt, sống hạnh phúc, anh lại cảm thấy bất bình.
Cho nên, anh tự đặt ra một mục tiêu cho chính bản than mình.
Cô nhất định phải trả giá, nếu cô càng muốn cái gì, anh sẽ càng cướp từ tay cô.
Cái cô nhất định sẽ phải mất, gọi là tình yêu.
Sự hành hạ về thể xác khác xa với sự tra tấn về tinh thần, Kỷ Thành Minh sẽ không ngại phải làm như vậy.
Anh sẽ để cô phải trả một cái giá thật đắt, mới có thể bù lại những tiếc nuối của anh vì đã mất đi Hướng Tư Gia, mới đủ để xoa dịu nỗi đau trong lòng anh. Anh đã từng nói, anh thích sự công bằng, bất kể là trên phương diện tiền tài hay tình cảm.
Dù cùng sống trong một biệt thự, nhưng cơ hội để Giang Lục Nhân gặp mặt Kỷ Thành Minh cũng không nhiều, như vậy cũng tốt, cô còn sợ đột nhiên có một ngày anh không quen nhìn thấy sự hiện diện của cô, sau đó lập tức đá văng cô ra khỏi cửa. Hiện nay , ở ngoài đường, chỗ nào cũng đều rất hỗn loạn, nhất là ở một số cửa hàng bán đồ Nhật bản, có rất nhiều loại người, kiểu người nào cũng có. Cô không dám tùy tiện bước ra ngoài, thật ra không phải vì cô sợ bị thương, mà lý do gần như là cô không muốn bản thân phải nhìn thấy cảnh “người nhà” bắt nạt “người nhà”, cảm giác này thật sự rất khó chịu.
Thật kỳ lạ, cô vốn không phải là một người vĩ đại, nhưng ngày ngày theo dõi tình hình tin tức bên ngoài thông qua báo chí, cô vẫn có một cảm giác khổ sở, sự khó chịu này cũng giống như là cảm giác thất tình vậy. Thật ra trong lòng mỗi con người đều tồn tại một thứ gọi là chính nghĩa, vào một thời điểm tất yếu nó sẽ bộc lộ ra ngoài. Những tin tức này vốn không ảnh hưởng quá lớn đối với cô, cô lại càng không tình nguyện để những chuyện như thế ảnh hưởng đến cảm xúc của mình, cô không có khả năng thay đổi hiện trạng, nên đành tránh cho bản thân phải cảm thấy khó chịu, có lẽ ngay cả trong tiềm thức cô vẫn đang trốn tránh.
Cơ hội gặp mặt của cô và Kỷ Thành Minh không nhiều, nhưng không có nghĩa là không bao giờ nhìn thấy mặt nhau.
Cô cũng không còn quá băn khoăn lo lắng, rốt cuộc Kỷ Thành Minh định làm gì cô, chắc chắn là anh ta muốn cô đau khổ. Dù sao cô vẫn phải sống, không có gì là không thể, còn sống là còn hi vọng.
Vào ngày hôm đó, khi cô đang định xuống nhà, cửa chính bị đẩy ra. Bước vào nhà là một đôi nam nữ xa lạ, trông rất trẻ trung, biểu hiện còn khá nông nổi. Người tiến vào sau đôi nam nữ đó là Kỷ Thành Minh.
- Ngồi xuống.
Cuối cùng Kỷ Thành Minh cũng lên tiếng.
Sắc mặt cậu thanh niên kia vẫn không tốt lắm, thế nhưng vẫn vâng lời ngồi xuống:
- Anh ơi, hôm nay em…
Cậu thanh niên kia vừa mở miệng, Giang Lục Nhân lập tức nhận ra thân phận của cậu ta, có thể gọi Kỷ Thành Minh bằng anh cũng không quá nhiều người, hẳn cậu ta chính là Lục Kỳ Hiên, con trai của Lục Tử Chiếu, nghe nói cậu con trai của Lục Tử Chiếu này rất to gan, hữu dung hữu mưu, lại cộng thêm sự chiều chuộng của cha mẹ, nên tính cách khá quái dị.
Giang Lục Nhân vốn không thích nghe lén, chuyện cũng chẳng có gì thú vị, hơn nữa giọng của bọn họ lại to như thế, nên cô đành tiếp tục đi xuống.
Cô hơi tò mò, dáng vẻ hung hăng của Kỷ Thành Minh lại khiến cô cảm thấy rất chân thật, ít nhất còn hơn những lúc anh cười.
- Anh, em không phục.
Lục Kỳ Hiên mạnh mẽ ngẩng cao đầu, nâng cằm lên, trông rất tích cực.
Kỷ Trừng Tâm nhún vai, cô không thèm quan tâm đến họ, cô cầm lấy tờ tạp trí trên bàn, tùy tiện lật vài trang.
- Không phục chỗ nào?
Hiện tại giọng của Kỷ Thành Minh đã trầm xuống cực thấp, không rõ thực hư, không biết có phải giờ anh đã nguôi giận hay đang chuẩn bị bùng nổ.
Hẳn là Lục Kỳ Hiên cũng hơi sợ Kỷ Thành Minh nổi giận, thế nhưng cậu ta vẫn bị sự nhiệt tình trong lồng ngực thôi thúc, lập tức mở miệng:
- Vì sao anh không cho em tham gia biểu tình chứ? Anh có thấy ngày ngày chúng ta đều bị người ta khinh thường, họ đang xâm lược lãnh thổ của chúng ta, là một người Trung Quốc, không thể cứ mãi yếu đuối cho họ bắt nạt thế được. Chúng ta nên cùng chống lại việc mua hàng ngoại, đoàn kết đứng lên, chiến đấu giống như cha ông xưa. Tuy em vẫn là một sinh viên, nhưng em hiểu rõ em là người Trung Quốc, em biết em phải góp một phần sức lực.”
Lục Kỳ Hiên càng nói càng tỏ ra khí thế, anh chàng trốn học đến đây, sau khi nói ra tấm lòng ái quốc của bản mình, Lục Tử Chiếu chỉ cho cậu ta một chữ “Ngu”. Cậu ta cảm thấy cha mình chỉ xem trọng lợi nhuận lên hàng đầu, chỉ chăm chăm làm một thương nhân, không biết tận trách với nghĩa vụ của mình. Anh nổi nóng, kỳ vọng tụ tập một số sinh viên khác cùng biểu tình. Nhưng trong trường có điều lệ, không cho phép các sinh viên được tham gia biểu tình, nếu phát hiện sẽ bị ghi vào học bạ. Những người anh kêu gọi đều là dạng con ông cháu cha, đều là một lũ rùa đen rụt cổ. Cứ nghĩ đến đây anh lại nổi nóng, là người Trung Quốc nhưng họ lại không