Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.

oan ức mà.
- Nói y hệt thầy giáo em.
Anh lại gật đầu:
- Vậy thì không nói nữa, dù sao em cũng không muốn nghe mà, nói cũng uổng công thôi…
Cô nhéo tay anh:
- Chỉ là em không có hứng thú với môn này thôi.
- Được rồi được rồi, không phải là do chỉ số thông minh của em có vấn đề…
Cô lại véo anh thêm một cái, nhìn anh cười rộ lên, cô thấy thật vui vẻ.
Trong lòng anh có vẻ ấm áp, cô sán lại ngồi gần anh, tay cô nắm chặt lấy tay anh, lại cấu cấu véo véo, giống như đang biến tay anh thành một món đồ chơi.
- Sao năm nay trời trở rét sớm thế nhỉ.
Cô thầm oán trách cái thời tiết chết tiệt này, trời cứ mưa dầm dề không ngớt, làm người ta thật sự không thể có ham muốn rời khỏi giường mà.
- Ảnh hưởng gì đến em đâu?
- Đương nhiên.
Anh cười ha ha:
- Vậy thì em cứ khẩn cầu trời đừng mưa đi, trông em đáng yêu như vậy, hẳn trời sẽ đáp ứng em đấy.
- Chẳng lẽ Thiên Lôi lại háo sắc thế cơ à?
- Ông trời của anh ơi, anh chỉ nói là trông em đáng yêu thôi, em đã nghĩ đi tận đâu thế?
Anh cười rộ lên, trông chẳng đàng hoàng chút nào, nhưng tâm trạng sảng khoái của anh nhanh chóng cuốn hút cô. Cô giở người, dùng tay chà thật mạnh lên mặt anh, này thì cười cứ cười đi. Hừ hừ.
Cô càng lúc càng nghịch ngợm.
Vì thế, anh ấn tay cô, nhanh chóng ôm chầm lấy cô, hôn lên môi cô.
Cô định kháng cự, nhưng anh không cho, hai cơ thể tiếp xúc với nhau mỗi lúc một gần hơn, hơi thở ấm áp vờn quanh cổ cô. Cô thỏa hiệp, chầm chậm ôm lấy anh, mặc anh ôm ấp.
Đây là những chuyện người yêu nhau đều làm.
Khuôn mặt cô càng lúc càng hồng.
Mắt cô lại càng mở to, nhìn sâu vào đôi mắt đang in đậm gương mặt cô.
Rõ ràng cô từng nghĩ đến vô số những hình ảnh giống như vậy.
Anh buông cô ra, đặt cô vào lòng mình.
Họ có thể nghe thấy tiếng hơi thở đều đều vang lên, đồng thời cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nhau.
Không phải là trong suy nghĩ, đây là sự thật.
Thiên Lôi không hề háo sắc, kẻ háo sắc chính là anh.
Cô cuộn mình lại trong lòng anh, không muốn phá vỡ khoảnh khắc ấm áp này.
- Ngày mai em còn phải đi học đấy. Anh nhẹ nhàng nhắc nhở cô.
Cô níu chặt lấy quần áo anh, không buồn cử động.
- Định ngủ ở đây à? Anh mở miệng hỏi, nhưng không hề có ẩn ý sâu xa.
Cô lại vùi mặt vào lòng anh, đầu khẽ gật gật, nhưng không chịu nói câu nào.
Giang Thừa Dự thở dài.






Chuyện Giang Lục Nhân chạy đến phòng Giang Thừa Dự không phải chỉ một hai lần, hai người đều cảm thấy rất mới mẻ, rất kích thích. Càng là những chuyện cấm, lúc hoàn thành người ta lại càng cảm thấy thành công. Vì vậy kể cả khi thành tích học tập của Giang Lục Nhân ở trường bị tụt xuống tận 5 hạng, cô cũng không bận tâm lắm. Ngược lại fan của cô, Uông Chu Duyệt, ngày nào cũng nhắc nhở cô nhất định phải cố gắng, lúc làm bài không được để phạm sai sót, phải chú ý nghe giảng, thậm chí còn nhờ một lớp Vật Lý có thể tăng thành tích một cách biến thái đến giảng bài cho Giang Lục Nhân, nhưng cô cũng không có phản ứng gì đặc biệt.
Sau khi về nhà, Giang Lục Nhân khi ở cùng ông Giang Huy và bà Văn Dao đều không bao giờ gần gũi hay nói chuyện với Giang Thừa Dự, ngược lại, cô còn tránh xa Giang Thừa Dự. Cứ như vậy, một thời gian sau, ông Giang Huy còn tìm đến Giang Lục Nhân, hỏi thăm có phải gần đây cô có mâu thuẫn với Giang Thừa Dự hay không.
Có lẽ vì tự hiểu trong lòng có ma, nên mới không dám lại gần, nhưng hành vi như vậy của cô ở trong mắt người khác lại càng kỳ quái. Giang Lục Nhân lại tìm một vài lý do vớ vẩn để lảng tránh chuyện này, cô cảm thấy rất áy náy vì đã lừa gạt ông Giang Huy, rõ rang ông đã đối xử rất tốt với cô.
Cùng sinh hoạt trong một ngôi nhà, không có khả năng cứ mãi bình an vô sự.
Ngày hôm đó, Giang Thừa Dự đang tìm tài liệu trong thư phòng, cô ngồi một góc nhìn anh, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra. Lúc đó, Giang Lục Nhân thật sự cảm thấy như một cô bé đang yêu đương vụng trộm bị bắt quả tang, vô cùng thẹn thùng xấu hổ, kể cả mỗi lần nhìn thấy bà Văn Dao, cô cũng chưa bao giờ khẩn trương và khó xử đến thế. Cô hiểu một quy tắc, đó chính là cứ giả vờ như không có gì hết, sẽ thu được kết quả tốt hơn nhiều. Giang Thừa Dự tự nhiên cũng nhận ra, anh không phản ứng thêm, nhưng cũng không vội vàng giải thích.
Giang Thừa Dự thăm dò mở miệng, anh không hiểu sao cô lại sợ bà Văn Dao đến vậy, sợ như cọp.
- Tất nhiên mẹ sẽ không đối xử với anh như vậy rồi.
Cô nhăn nhó, anh là con trai bà, lại còn là con trai duy nhất nữa.
- Ý anh là, nếu chúng ta muốn ở bên nhau, nhất định phải để cho cha mẹ biết.
- Nhưng không phải là bây giờ. – Về điểm này cô rất kiên quyết. – Hơn nữa anh thực sự định chờ em sao?
Cánh tay Giang Thừa Dự không bị cô đè lên nặng nề đỡ trán:
- Tuổi tác của anh đã quá tuổi pháp luật quy định cho phép kết hôn từ lâu rồi, chẳng lẽ anh lại tự đợi anh à?
Cô vẫn nằm trên người anh:
- Cứ như là một giấc mơ vậy. Ôi, tại sao anh lại coi trọng em như vậy nhỉ?
- Anh cũng tự hỏi bản thân rất nhiều lần rồi. – Anh