Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.

y chống cằm. – Thôi hẳn vẫn nên nói về chuyện cổ phần công ty nhỉ? – Cô vờ như không hề quan tâm đến chuyện đó.
- Cô cứ nằm mơ sẽ kiếm chác được gì đó từ Giang gia đi.
- A?
- Giang Lục Nhân kia đã chết từ lâu rồi, giờ cô hiện là người nhà của Kỷ Thành Minh, ai cũng biết mối quan hệ của Giang gia và Kỷ gia… không cần nói cũng biết.
- Thật vậy ư? Tôi nghĩ mọi người vẫn thích xem chứng cứ rõ ràng hơn.
….
Khi bước ra khỏi cánh cổng biệt thự Giang gia, cô ngước nhìn lên trời, trời đất vẫn thế, chẳng thể vì ai mà thay đổi.
Vừa bước được vài bước, cô liền thấy Kỷ Trừng Tâm đang đứng cạnh Kỷ Thành Minh.
- Anh, anh giỏi thật, sao anh biết chị Niệm Hi sẽ đến đây?
Kỷ Thành Minh im lặng không nói.
Kỷ Trừng Tâm kéo Kỷ Niệm Hi lên xe:
- Em đến trước đợi cả nửa ngày chẳng thấy chị đến, nên đành gọi điện cho anh em…
Kỷ Thành Minh lúc này mới quay lại nhìn cô:
- Lần sau … nhớ gọi điện trước.
Sau đó không nói gì thêm.
Cô nhìn lại di động của mình, lòng lại thêm đau đớn, vừa rồi cô đã mở điện thoại ngoại âm, thế nhưng người ấy không hề đến.






Bà Mạnh Tư Nguyên vừa đến đây chơi chưa được hai ngày, ông Kỷ Thiệu Quân đã gọi đến mỗi ngày không dưới 10 cuộc điện thoại. Điều quan trọng nhất là hàng ngày ông Kỷ Thiệu Quân và vợ đều không hề đề cập đến ngày bà Mạnh Tư Nghiên về nhà, mà chỉ hỏi thăm thói quen và tính tình của bà, rồi hỏi về một số đồ vật trong nhà mà ông không tìm thấy không biết bà cất ở đâu. Kỷ Thành Minh thật sự khâm phục cha mình, mỗi cú điện thoại đều không bao giờ lí do ông đưa ra bị lặp lại, mà người nghe cũng không thể từ chối được. Bà Mạnh Tư Nghiên còn tỏ ra vô cùng phối hợp với lời nói của ông, ông hỏi một câu, bà đáp một câu.
- Đã cần phải về chưa mẹ? – Rốt cuộc Kỷ Thành Minh vẫn không thể chịu nổi những cú điện thoại quấy rối của cha ruột mình.
- Chuyện tình cảm của em gái con thì tính thế nào đây? – Sự quan tâm của bà Mạnh Tư Nghiên vẫn dành chủ yếu cho Kỷ Trừng Tâm, bà vốn hi vọng con trai bà có thể cho bà vài ý kiến, kết quả lại chẳng có gì.
- Con bé cũng không còn là đứa trẻ ba tuổi nữa. – Đã là một cô gái có suy nghĩ độc lập, họ có lẽ không nên cứ mãi coi cô như đứa trẻ như vậy, bất kể chuyện gì cũng tham gia ý kiến, cũng chỉ sẵn cho cô cái này tốt cái kia không tốt, rồi dẫn dắt từng bước đi của cô, hơn nữa như thế chỉ càng làm Kỷ Trừng Tâm càng thêm phản cảm hơn. – Chiều nay con sẽ đi công tác. – Đây mới là lí do thật sự khiến anh mời bà trở về nhà.
Bà Mạnh Tư Nghiên thở dài:
- Những nhân tố đó lại chẳng phụ thuộc vào quyết định của mình đâu.
Cô cũng cười, cô chưa to gan đến mức ôm mộng mưu hại anh nhé.
Thấy cô không nói gì, anh chuyển đề tài:
- Không hỏi anh vì sao lại đưa em theo cùng à?
- Đại khái hẳn là thích hợp nhỉ. – Cô sẽ không bao giờ tưởng bở là mình quan trọng nữa đâu.
Lần này đến anh cười, tiếp tục lái xe, không tiếp tục câu chuyện.
Sau hơn 5-6 giờ lái xe liên tục, Kỷ Thành Minh cũng không hề cảm thấy mệt mỏi, Kỷ Niệm Hi ngủ thiếp đi một lát cũng thấy mình khá hơn. Văn phòng làm việc ở Liêu Nguyên được thiết kế khá kỳ lạ, tầng cao nhất của tòa nhà được sơn màu hồng, và lắp thêm nhiều chấn song, nhìn từ xa đã thấy rõ ràng không thích hợp. Xem ra mọi người đều đã nghe được tin tức công ty sẽ bị bán, nên họ dùng cách này để đóng dấu riêng, đến lúc đó sẽ thu được một khoản đền bù kha khá.
Trời mưa khiến nhiệt độ xuống thấp khá nhiều, trong xe cũng trở nên lạnh hơn.
Kỷ Thành Minh chợt ho khan, Kỷ Niệm Hi nhìn anh vài lần, cô quan tâm đến anh ta làm gì chứ, dù sao cũng chẳng thể nhận được điều gì tốt đẹp đâu.
Thế nhưng tình thế hiện tại khá rối rắm, họ cùng đến nơi đây, tốt xấu cũng có thể coi là bạn đồng hành, quan tâm đến người bạn đồng hành này cũng là việc cô nên làm. Trong khi cô còn đang rối rắm, Kỷ Thành Minh qua gương chiếu hậu nhìn thấy thái độ của cô, khóe miệng không kìm được khẽ nhếch lên.
- Anh không sao đâu.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ai thèm quan tâm đến anh ta chứ, cứ ngồi đó mà “ăn dưa bở” đi.
Bởi vì họ đều không mang theo quần áo nên sau một đoạn đường dài, Kỷ Thành Minh không chần chừ mà dừng xe lại, dù sao sức khỏe cũng rất quan trọng. Anh vừa bước xuống xe vừa ho, Kỷ Niệm Hi đi theo sau không nén được một cái nhíu mi. Anh ta cứ làm như mình là ông trời vậy, cứ làm như không họp xong vài hội nghị, không xem hết văn kiện là không thể chịu nổi vậy, chẳng hiểu anh ta cứ bắt bản thân phải mệt nhọc như vậy làm gì chứ, hẳn anh ta chẳng thèm để tâm đến cơ thể của mình đâu nhỉ, có mỗi một trận mưa mà đã ho như vậy rồi.
Cho đáng đời, ai bảo anh suốt ngày tỏ ra như mình đồng da sắt bất khả xâm phạm chứ. Dù trong đầu là những suy nghĩ vô cùng độc ác, nhưng cô vẫn nhìn ngó xung quanh xem có hiệu thuốc nào quanh đó hay không, nhưng đáng tiếc xung quanh chẳng hề thấy bóng dáng một hiệu thuốc nào.
Minhphuong: ô hô, xót kìa!
Kỷ Thành Minh cũng giống như những người đàn ông bình thường khác, anh chọn một hai bộ quần áo tạ


Teya Salat