The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3238 lượt.

ạc trong gió.
Nam Dạ Tước một tay gối sau đầu, lúc Dung Ân xoay người, anh đứng dậy, một tay kéo cô qua, cô ngổi giữa hai chân Nam Dạ Tước, lưng dựa vào ngực anh, đưa mắt nhìn, trước mắt đều là viễn cảnh tươi đẹp, ” Anh có biết hoa hướng dương có nghĩa là gì không?”
Nam Dạ Tước dựa cằm vào vai cô, lắc lắc đầu, ” không biết.”
“Trầm mặc yêu.” Dung Ân cong đầu gối lên, hai tay ôm chân, “Về chuyện này, có một truyền thuyết rất đẹp, Khắc Lệ Thái là một nàng tiên trong đầm nước rất đẹp. Một ngày, cô ở làng Lâm Lý thấy thần mặt trời Apollo đi săn bắt, cô mê muội vẻ đẹp của vị thần, hơn nữa, còn yêu điên cuồng. Nhưng mà, Apollo cũng không thèm liếc nhìn cô một chút, bước đi. Khắc Lệ Thái tha thiết hi võng một ngày Apollo có thể trò chuyện với cô, nhưng rốt cục cô vẫn không gặp được ông ấy. Vì thế, cô chỉ có thể mỗi ngày nhìn chăm chú lên bầy trời, thấy Apollo kéo mặt trời lộng lẫy quẹt qua không trung. Cô nhìn chăm chú không rời mắt hành trình của Apollo, đến khi ông ta xuống núi.
Mỗi ngày, mỗi ngày, cô cứ ngồi yên như vậy, tóc rối bù, khuôn mặt tiều tụy. Vừa lúc mặt trời mọc, cô lại nhìn phía thái dương. Sau này, chúng thần thương hại cô, biến cô thành một loài hoa vàng rực, hoa hướng dương. KHuôn mặt cô biến thành bông hoa hình chiếc dĩa, vĩnh viễn hướng về mặt trời, mỗi ngày đi theo ông, kể cho ông ta nghe tình cảm lưu luyến vĩnh viễn không thay đổi của cô.”
“Anh nói xem, tình yêu có phải rất đẹp không?”
“Không có được, coi như là đẹp sao?” Trong thế giới của Nam Dạ Tước, không có quá nhiều cảm tính gì đó.
“Nhưng cô có thể thấy người mình yêu mổi ngày hơn nữa, trong thần thoại này, tình cảm của cô vĩnh viễn trông thay đổi.”
Nam Dạ Tước theo tâm mắt cô nhìn lại, tại cánh hoa trong biển này, giọng nói của anh bên tai cô trở nên khàn khàn, ” Cô nói xem, nếu làm tình ở đây, có phải sẽ có một cảm giác mới lạ không?”
Dung Ân hoài nghi đầu mình có vấn đề, nếu không cũng sẽ không cùng anh ở đây nói chuyện thần thoại, cô nhắm mắt bịt tai, nói, ” Nam Dạ Tước, anh thích nơi này không?”
“Nơi này, chơi đùa có thể, muốn ở đây, khác nào ẩn cư?”
Dung Ân hơi chề môi, cô cũng rât thích nơi này, nhưng nơi này quá xa với hiện thực, sau khi ngủ một giấc sâu, nơi mộng ảo như vậy có lẽ sẽ biến mất.
Mãi cho đến hơn nửa đêm, cô vẫn trằn trọc khó ngủ, người đàn ông bên cạnh đã ngủ một giấc yên lành, nghiêng người một cái, lại kéo cô vào lòng mình. Dung Ân gối lên khuỷu tay anh, nhìn chằm chằm gương mặt điển trai của anh, ngón tay chạm vào môi anh, hơi thở anh trầm ổn, say sưa ngủ.
Ngày hôm sau, Nam Dạ Tước mang đến một con ngựa, Dung Ân tuy rằng rất nóng lòng, cũng không dám cưỡi, cuối cùng chỉ đứng bên cạnh nhìn thấy anh thay quần áo, giày lên ngựa, điệu bộ anh phóng khoáng, cô dựa vào hàng rào gỗ, tay phải không khỏi xoa bụng mình.
Hai ngày vui vẻ này, là cô trộm được, nếu cô có thể sinh đứa bé này, nhất định phải mang nó đi thật xa, thời gian vui vẻ đã qua sẽ không thể trở lại, có giữ lại cũng không được gì.
Thu dọn đồ đạc xong, lúc lái xe rời đi, Dung Ân không có quay đầu lại, chỉ nhìn qua kính chiếu hậu, nhìn thấy nông trại yên ắng càng ngày càng xa, cuối cùng biết mất khỏi tầm nhìn.
Giống như cuộc sống yên ắng của cô, đã qua đi rồi.
Trở lại thành phố, cuộc sống lại trở về quỹ đạo, Nam Dạ Tước tìm một người giúp việc, việc gì cũng không cần Dung Ân động tay, quả nhiên nuôi dưỡng cô thật tốt.
Thẻ vẫn được quét đều đặn, một khoản tiền được chuyển vào tài khoản của Dung Ân đã mở, tuy rằng mất đi một số tiền lớn, lạ không hề thấy Nam Dạ Tước nói một câu, vài ngày gần đây, cô dùng một số tiền lớn mua trang sức, mua về lộ liễu để lên bàn, nhưng anh không quan tâm, còn khen cô có mắt nhìn, tuyệt nhiên không thấy một chút bực mình.
Sau một tháng hiếm có như vậy, Dung Ân có chút nóng lòng.
Cho tới một ngày, Nam Dạ Tước đến khuya vẫn chưa về, Dung Ân ở ban công đợi thật lâu, chuyện như vậy, trước nay chưa từng có.
Cô xem đồng hồ, sau khi xem chính xác, liền gọi điện cho anh.
Chỉ là, mãi không có ai nghe máy, Dung Ân thử gọi lại lần nữa, cuộc gọi bị cắt đứt, cô cũng không buông tha, lặp lại hết lần này đến lần khác, lúc điện thoại đang được gọi đi, một giọng nữ truyền đến từ đầu dây bên kia, ” Alo?”
Dung Ân nhíu mày, “Hạ Phi Vũ”
“Ha ha, không thể ngờ cô có thể nhận ra giọng nói của tôi, tìm Tước có việc gì?” Giọng điệu đắc ý, bên kia dường như rất ầm ĩ, đến nỗi đinh tai nhức óc.
“Anh ta ở đâu?”
“Chúng tôi ở Cám Dỗ.” Hạ Phi Vũ cố tình nhấn mạnh hai từ chúng ta, “Cô có muốn tới không?”
“Không thể ngờ được, cô còn dám đi Cám Dỗ.” Dung Ân cười lạnh, chưa bao giờ chán ghét một người như vậy.
“Tôi vì cái gì không dám, chỉ cần ở bên cạnh anh ấy, tôi đi đâu cũng không sợ.”
Dung Ân tắt điện thoại, lấy áo khoác, bắt xe đi ra ngoài.
Đi vào Cám Dỗ, cô liền đến phòng Vip, Dung Ân thấy hành động của mình như là đùa với lửa, nếu không tốt, sẽ tự thiêu chết mình.
Đẩy cửa đi vào, bên trong chơi đùa sôi nổi, Hạ Phi Vũ nằm sát bên người Nam Dạ Tước, còn mấy người Dung Ân