pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3243 lượt.

ng giọt, từng giọt nước mắt rơi xuống, cả khuôn mặt nóng như lửa đốt, Dung Ân có nén tiếng khóc, thầm nói trong lòng, Nam Dạ Tước, tôi cũng không vì anh mà khóc… Tước giận trong mắt anh đã tan rả, cô lui về sau một bước, bỗng nhiên xoay người túm lấy tóc Hạ Phi Vũ, kéo cô từ ghế salon xuống, đầu gối đè lên tay cô ta, đem đầu cô ta đập xuống đất, thừa lúc anh không ở gần, cô khom lưng bên tại Hạ Phi Vũ, “Tôi đối với cô như vậy, là tôi đã xỉ nhục chính mình rồi.” nhưng là cô không muốn ngốc nghếch ở bên người đàn ông kia thêm một phút giây nào nữa, nếu cô không rời đi, cuối cùng sẽ có ngày bị lây sự lạnh lùng của anh. “Buông, đau—” Bả vai chợt bị kéo ra, Dung Ân không kịp chuẩn bị ngã về phía sau, nhìn thấy thân thể sẽ đụng phải bàn rượu, anh nhay tay lẹ mắt chắn sau lưng cô.Trong ngực mềm mại đụng phải bàn chân cứng rắn, Nam Dạ Tước kêu rên, cúi xuống, một tay sờ sau lưng. “Tước, anh làm sao vậy?” Hạ Phi Vũ vội đứng dậy, lời nói vừa rồi của Dung Ân còn đang trong đầu cô, làm cô hốt hoảng. Dung Ân thấy sắc mặt khó coi của anh, liền vịn vai của anh, vội vàng nói, ” Anh không sao chứ?” ” Dung Ân, không phải trở thành như vậy cô mới thích thú sao?” vẻ mặt Hạ Phi Vũ bất lực, Dung Ân ngẩng đầu, trong ánh mắt hiện lên chút lo lắng, vừa ra tay đã đẩy cô ta té trên mặt đất, ” Nếu không phải bởi vì cô, cũng sẽ không có chuyện ngày hôm nay.” “Dung Ân! ” Nam Dạ Tước thật sự tức giận. “Anh còn muốn che chở cho cô ta sao?” Dung Ân đứng vọt dậy, trong hốc mắt đỏ bừng, “Nam Dạ Tước, tôi thật thất vọng anh.” nói xong, liền đi ra ngoài, không quay đầu lại. Bước chân không chút lưu luyến, thậm chí không nhìn một cái, Nam Dạ Tước liếc nhìn cô từ từ đi xa, thắt lưng bị thương càng ngày càng đau, gương mặt tuấn tú hiện đầy hung ác nham hiểm, ngay cả Hạ Phi Vũ cũng không dám hé môi. Dung Ân một mạch đi ra khỏi Cám Dỗ, phía ngoài, đêm đã khuya, cô ngồi trên hế, lấy khăn giấy lau nước mắt trên mặt, sau khi khóc, đầu cũng rất đau, Kết quả như vậy, là do Nam Dạ Tước không hiểu cô, nếu anh có thể suy nghĩ một chút, sẽ nhận ra được tại sao cô thay đổi nhanh như vậy. Kết cục thế này, rất tốt, ít nhất Dung Ân cũng thấy vai diễn tối nay rất đạt. Trước kia, đàn bà bên cạnh anh là vì tiền của anh, điểm này, Dung Ân lại càng không chùn tay. Đêm đó, Nam Dạ Tước quả nhiên không về, Dung Ân rót ly cà phê đắng, ngồi yên lặng ở ban công, mãi cho đến khi mặt trời xuất hiện ở phía Đông, vẫn không thấy bóng dáng Nam Dạ Tước. Ly cà phê đó, một ngụm cô cũng không uống, chẳng qua chỉ nghe mùi để hưng phấn tinh thần. Sau khi xác định anh sẽ không về, Dung Ân mới vào phòng ngủ, rút vào trong chăn, cả người mỏi mệt thả lỏng trên giường mềm mại, sức lực gần như không còn, ngủ cực kì thoải mái. Dung Ân ngủ suốt một ngày, đến tối, người giúp việc mới gõ cửa kêu cô ăn cơm, mở mắt ra, trong phòng yên tĩnh cực kỳ, ngay cả điện thoại cũng không rung. Mặc đồ ngủ xuống lầu, cô hỏi người giúp việc, ” Cậu chủ đã về sao?” “Dạ, không có.” Dung Ân gật đầu, ăn một chén cơm trắng nhỏ xong lên lầu. Cô khóa trái cửa phòng ngủ, mở Tv thật lớn, xem hơn phân nửa phim, mới ngủ thật say. Hôm sau, Nam Dạ Tước cũng không về. Dung Ân hoàn thành bản thiết kế, xuống lầu, thấy người giúp việc đang quét dọn, cô đi đến nhẹ giọng nói, “Vương Linh, đi cùng tôi ra ngoài một chút.” “Được.” Người qua lại trên đường, chật chội không chịu nổi, Dung Ân mới đi dạo vài bước, liền mất hứng. “Chúng ta đi ăn cơm đi.” cô đi phía trước, phía sau Vương Linh không dám đi quá gần, luôn giữ khoảng cách ba bước. “Cô đứng xa vậy làm gì?” Dung Ân quay đầu, mỉm cười, “Buổi trưa muốn ăn gì?” “Cái này, “người giúp việc thấy cô hỏi như vậy, càng ngày càng nhút nhát, “Tùy cô chủ.” “Lâu lắm không ăn mì nước, phía trước có tiệm không tệ, tôi dẫn cô đi.” vốn cùng là một mệnh người, Dung Ân chưa bao giờ cảm giác mình cao hơn người khác 1 bậc…, Vương Linh thấy cô nói chuyện tốt như vậy, đi vài bước về sau cũng lại gần hơn. Xe cô qua lại rất đông, hơn nữa sắp chuyển trời, mỗi người đều vội vàng, Dung Ân ngẩng đầu nhìn trời, ” Thật giống như trời muốn mưa.” “Cửa tiệm kia xa không?” “Không xa, băng qua đường lớn, đi thôi.” Dung Ân hai tay nhét vào túi quần, một chân muốn bước xuống đường, Vương Linh vội vàng kéo cô, ” Cẩn thận.” Thân thể kéo trở về, trong nháy mắt, liền thấy một chiếc xe chạy xẹt qua hai người, trong cửa sổ màu nâu, một người đàn ông dựa đầu vào cửa sổ, bên cạnh, hình như là mẹ Lưu. Dung Ân trợn to mắt, nhưng người kia, có lẽ là Diêm Việt. Không! cô xoay mình hoảng hốt, cả trái tim muốn nhảy khòi lồng ngực, là gương mặt không phẫu thuật của Diêm Việt trước kia!!!






“Cô chủ sao vậy?” Vương Linh bên cạnh thấy cô bất thường, lập tức kéo tay Dung Ân.
“Cô có thấy người ở bên trong chiếc xe vừa rồi không?” Dung Ân mở miệng run rẩy.
Ánh mắt Vương Linh kỳ quái nhìn đuôi xe dằng xa, vừa rồi chỉ lo kéo Dung Ân, cũng không chú ý, “không có, sao vậy?” Cánh tay bị hất ra, Vương Linh lui một bước, thấy Dung Ân đã chạy đi ra ngoài, lật đật đuổi t