Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343265

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3265 lượt.

muốn chết cùng hắnsao? Dung Ân, có phải hay không?”
“Đúng!”
Bên trong gian phòng tối đen, Nam Dạ Tước mặc dù không nhìn thấy vẻ mặt Dung Ân lúc này, nhưng anh biết, trên mặt cô thần sắc đến cỡ nào kiên định, sắc mặt người đàn ông trầm xuống, giọng nói tối tăm, “Nếu muốn chết, vì sao hai năm trước không chết?”
Dung Ân suy sụp hạ hai vai, “Anh có biết cái gì tên là tuyệt vọng sao? Việt nếu như là một năm trước cứ như vậy đi, tôi cũng sẽ không giống tuyệt vọng như vây giờ, Nam Dạ Tước, tôi dữ tợn không thoát được anh, nếu anh ấy thật là chết rồi, tôi thật không muốn sống, tôi mệt mỏi quá, tôi sẽ đi cùng anh ấy, theo anh ấy đi tới một nơi không có anh, nơi này chỉ có chúng tôi ,chúng tôi có thể cầm tay…”
Những lời cô nói ra, cỡ nào tàn nhẫn! Nơi cô đến, nhất định sẽ không có anh.
Nam Dạ Tước đấm xuống trên giường, anh đứng dậy đi tới trước ti vi, Dung Ân lúc trước thử qua, nhưng cô mở không được.
Anh nhấn mấy cái, TV liền phát ra thanh âm, ngay sau đó, là hình ảnh màu sắc rực rỡ.
Nam Dạ Tước tùy tiện điều chỉnh, bên trong đang phát hình ra, chính là tin tức từ bệnh viện trở lại.
Trên ti vi, cả bức hình đều là cái phòng bệnh kia, Diêm phu nhân khóc ruột gan đứt từng khúc, Diêm Thủ Nghị hai mắt đỏ bừng, ôm thật chặt bả vai bà, hình ảnhlắc lư, có hộ vệ đi ra ngoài xô đẩy, nhưng cuối cùng, những ống kính kia rõ ràng là dừng ở hình ảnh ở trong phòng bệnh trên cái giường lớn kia.
Diêm Việt ngủ, rất an bình.
Dung Ân hai tay thật chặt che miệng ba, nước mắt rớt xuống mặt giữa kẽ tay, thật sự là đã ngủ rồi sao?
Má Lưu ở bên giường gào thét khóc lớn, còn có Diêm Minh, Diêm gia ra sao rồi?
Lúc cô đi Diêm Việt rõ ràng cùng cô đã nói, anh chẳng qua là ngủ một giấc, ngày thứ hai có mở mắt, anh chẳng qua là ngủ thiếp đi, bọn họ khóc cái gì?
Dung Ân cúi người xuống, toàn thân đau đến thẳng tới không dậy nổi, nếu như vậy, cô lại đang khóc cái gì?
“Người thừa kế tập đoàn Viễn Thiệp, lại là người sống thực vật hôn mê hai năm , Diêm gia treo đầu dê bán thịt chó, có phải là vì giữ được địa vị của tập đoànViễn thiệp hôm nay? Theo tin tức đáng tin cậy được tiết lộ, Diêm gia chỉ có con trai độc nhất, vậy người đàn ông thần bí hôm nay cầm quyền lại là thân phận như thế nào. . . . .”
Trong TV tin tức lải nhải, bọn họ quan tâm là như thế nào ở trên vết thương người khác sát muối, Dung Ân đứng dậy, lại không nghĩ quá nhanh, liền ngã xuống giường.
Cô nhào tới trước tấm hình trong TV, trong tấm hình, Diêm Việt thủy chung nhắm mắt lại, anh lẳng lặng nằm yên ở kia, người nào khóc, cũng nghe không được rồi.
” Sẽ không đâu, sẽ không đâu… .”
“Đây là bản tin ngày 19 phát ra, theo thông tin phóng viên hôm nay đưa ra, Diêm gia chuẩn bị đến buổi trưa ngày hôm sau ở khu mộ Đông Nam …”.
Dung Ân hai lỗ tai ong ong, ngày 19 , không phải là vào cái ngày Diêm Việt tỉnh lại đó sao? Lúc cô đi, anh đã tốt hơn , làm sao mới mấy giờ, anh liền chết rồi?
Dung Ân không tin, “Không! Các người gạt tôi… . . .”
Nam Dạ Tước bắt một cái cánh tay cô , đem cô kéo đến trước TV, anh đem mặt của cô đặt tại trên tấm hình, “Cô nhìn thử đi, Diêm Việt hắn đã chết, hơn nữa đã hạ táng rồi, Dung Ân, cô chấp nhận đi.”
“Không”, Dung Ân hai tay bắt đầu vung vẩy lung tung, “Anh ấy sao chỉ tỉnh một ngày, tôi còn có rất nhiều lời nói không còn kịpcùng anh ấy nói, anh ấy làm thế nào có thể đi mất chứ?”
Nam Dạ Tước vung cánh tay, Dung Ân thuận thế nằm té trên mặt đất, cô không muốn bò dậy, liền như vậy dán tại trên sàn nhà lạnh như băng, thời điểm má Lưu tới, nhất định là muốn nói cho cô chuyện này. Diêm Việt chết rồi, đã chết nhiều ngày.
Ý thức được điểm này về sau, Dung Ân khởi động thân, mặt đầy hận ý, “Nam Dạ Tước anh nếu đã sớm biết, vì sao còn muốn đem tôi nhốt ở nơi này, tôi ngay cả nhìn mặt anh ấy lần cuối cùng cũng không có nhìn thấy, ngay cả khi anh ấy hạ táng, tôi cũng không thể đi đưa, đây chính là điều anh muốn thấy sao?”
Nam Dạ Tước không có phản bác, trên tấm hình, xuất hiện mặt Diêm Thủ Nghị kích động mà bi phẫn, “Là Nam Dạ Tước, tôi dù cho là phải hi sinh chính mình, cũng muốn để cho hắn đền mạng, bác sỹ chữa trị Việt tận mắt thấy hắn từ trong phòng bệnh đi ra ngoài, bác sỹ lúc đi vào, toàn bộ hệ thống vận chuyển dinh dưỡng của con ta đã bị rút, vệ sỹ bị đánh ngất xỉu trên mặt đất, ta không tin cái thế giới này kẻ xấu có thể tự do ngoài vòng pháp luật…”.
Dung Ân toàn thân không có lực chống đỡ nữa, cô chán nản co quắp ngồi dưới đất “Có thật không, có thật không?”
Cô từng lần một hỏi ngược lại, trong con ngươi trống rỗng, nước mắt vỡ đê mà ra, Nam Dạ Tước tối sầm mặttiếng nói khàn khàn, “Tôi nói là không phải, em có tin hay không?”
Dung Ân giương mắt nhìn chằm chằm thân ảnh, thời điểm Diêm gia đều lên án, chỉ có Diêm Việt, anh thật sự là rất an tĩnh địa nằm ở kia.
Trên tủ đầu giường, Dung Ân còn có thể đã thấy khăn ướt ngày đó cô dùng lau cho anh ướt át đôi môi